CÁCH NÓI CÁCH VIẾT CỦA BÁC HỒ
Đặc trưng nổi bật trong phong cách ngôn ngữ Chủ tịch Hồ Chí Minh là tính phù hợp một cách tự nhiên, nhuần nhuyễn giữa ngôn từ, cách diễn đạt trong bài nói, bài viết của Người với trình độ nhận thức, sự hiểu biết và cách suy nghĩ của từng đối tượng người đọc, người nghe. Nhờ đó, bài nói, bài viết của Người luôn đạt được sự thấm thía và có sức thuyết phục mạnh mẽ.
Như vậy, mục đích nói và viết trong cách quan niệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ dừng lại ở chỗ làm cho người nghe, người đọc hiểu về điều được nói, được viết, mà cái cốt yếu là còn tác động lên người nghe, người đọc, làm họ thay đổi nhận thức, ý nghĩ, tình cảm, trên cơ sở đó, làm thay đổi hành vi của họ, hướng họ vào hành động theo nhận thức mới.
Điều nói trên cho phép cắt nghĩa tại sao, trong suốt cuộc đời hoạt động của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm đặc biệt đến việc rèn luyện cách nói, cách viết, như rèn giũa một thứ công cụ chuyên dụng và luôn luôn khuyên cán bộ, đảng viên, nhà báo, nhà văn, người tuyên truyền cũng làm như thế.
Cái cốt lõi thứ hai trong tư tưởng sử dụng ngôn ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh là coi hiệu quả tác động của bài nói, bài viết phụ thuộc rất đáng kể vào tính ý thức của người nói, người viết, về mục đích nói và viết của mình trước người nghe, người đọc và trước xã hội. Người nói, người viết có trách nhiệm không bao giờ được vô tình với người nghe, người đọc. Tư tưởng đó được đúc kết lại trong năm luận đề làm thành một chỉnh thể, có mối quan hệ tác động qua lại dưới đây:
Ai nói, ai viết; Nói hoặc viết cho ai nghe, ai đọc; Nói hoặc viết cái gì; Nói hoặc viết để làm gì, nhằm mục đích gì; Nên nói hoặc viết như thế nào để đạt hiệu quả tốt nhất.
Năm câu hỏi trên quả nhiên buộc người nói, người viết phải suy nghĩ, cân nhắc kỹ lưỡng về cương vị xã hội - công dân của bản thân mình, xác định thật rõ về ý đồ, mục đích bài nói, bài viết, về các đặc điểm tâm lý, lứa tuổi, giới tính, nghề nghiệp, học vấn, vốn sống, thị hiếu, thẩm mỹ của đối tượng mà mình hướng tới, về cách lựa chọn các từ ngữ và các biện pháp nghệ thuật thích hợp khi nói và viết.
Điểm cốt lõi thứ ba trong quan niệm sử dụng ngôn ngữ ở Chủ tịch Hồ Chí Minh là mỗi đối tượng phải có một cách nói, cách viết khác nhau, phù hợp trình độ học vấn, trình độ nhận thức xã hội, quan niệm thẩm mỹ, và các đặc điểm về tâm lý, lứa tuổi, giới tính, nghề nghiệp, tôn giáo, tín ngưỡng của từng nhóm đối tượng. Công chúng ở thời nào cũng vậy, bao giờ cũng là một cộng đồng xã hội phân tầng theo các nhóm khác nhau về trình độ nhận thức, học vấn, thẩm mỹ, động cơ, quyền lợi, tôn giáo, quan điểm tư tưởng. Đặc tính xã hội - tâm lý của đối tượng đã chi phối gần như toàn bộ cách lựa chọn từ ngữ, và các thủ pháp nghệ thuật, cách trình bày bố cục của bài nói, bài viết của Bác Hồ.
Ngôn ngữ trong các tác phẩm của Chủ tịch Hồ Chí Minh là sản phẩm độc đáo, đa dạng của quá trình hoạt động hơn nửa thế kỷ của một nhà cách mạng có lý luận; nhà hoạt động chính trị, ngoại giao nhiều kinh nghiệm, am tường sự thế; nhà tuyên truyền nắm chắc mục đích và thấu hiểu đối tượng; một nhà báo sắc sảo, có bản lĩnh; một nhà giáo dục sâu sắc, tế nhị; một người viết văn, làm thơ có ý hướng rõ rệt; một người cộng sự tin cẩn, một người bạn tâm tình gần gũi với mọi tầng lớp nhân dân; một Bác Hồ kính yêu, phúc hậu của các cháu thiếu niên, nhi đồng; một vị Chủ tịch nước có uy tín lớn, cương nghị, kiên quyết với kẻ thù, đúng mực, nhân ái với kẻ lầm đường lạc lối, toàn tâm toàn ý với nước, với dân. Thâm nhập hết thảy cương vị của Người là một chiến sĩ cộng sản xuất sắc, một nhà văn hóa lớn có năng lực ứng xử xã hội tài tình và năng lực ứng xử ngôn ngữ đa dạng, tinh tế, thâm thúy có sức thuyết phục đặc biệt.
Đặc trưng nổi bật trong phong cách ngôn ngữ Chủ tịch Hồ Chí Minh là tính phù hợp một cách tự nhiên, nhuần nhuyễn giữa ngôn từ, cách diễn đạt trong bài nói, bài viết của Người với tầm mức văn hóa, trình độ nhận thức, sự hiểu biết và cách suy nghĩ của từng đối tượng người nghe, người đọc và hợp với từng hoàn cảnh giao tiếp cụ thể. Hồ Chí Minh ý thức rất rõ rằng, hiệu quả cuối cùng và cao nhất của bài nói, bài viết chính là ở mức cảm thụ được ở người nghe, người đọc từ bài nói, bài viết đó.
Tư tưởng nói và viết phải phù hợp đối tượng như là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi bài nói, bài viết của Hồ Chí Minh. Người luôn luôn khuyên "muốn cho người xem hiểu được, nhớ được, làm được thì phải viết cho đúng trình độ người xem". ở chỗ khác, Người cũng nói: "Một tỉnh có đồng bào Thái, đồng bào Mèo thì khi huấn luyện đối với đồng bào Thái và đồng bào Mèo phải khác, phải có sự thay đổi cho thích hợp, bởi vì đời sống và trình độ đồng bào Mèo và đồng bào Thái khác nhau". Người đã nhận xét rất thú vị về cách nói, cách giảng bài của cán bộ trước quần chúng: "Nhiều đồng chí ta... đã đưa thặng dư giá trị nhồi sọ cho thanh niên và phụ nữ nông dân, tân dân chủ nghĩa nhồi sọ cho các em nhi đồng, biện chứng pháp nhồi sọ cho công nhân đang học chữ quốc ngữ". Và, Người khẳng định "chúng ta muốn tuyên truyền quần chúng phải học cách nói của quần chúng mới lọt tai quần chúng". "Nhân dân ta có truyền thống kể chuyện ngắn gọn mà lại có duyên, các chú phải học cách kể chuyện của nhân dân". Trong các bài nói, bài viết của Người, hàm lượng ca dao, tục ngữ, thành ngữ, cũng như các cách nói so sánh, ví von dí dỏm rất lớn. Trong sáu cuốn Hồ Chí Minh Toàn tập đã có 314 câu thành ngữ với 561 lần được sử dụng.
Đặc điểm nổi bật thứ hai trong văn phong của Hồ Chí Minh là tính xác đáng của nghĩa từ được sử dụng. Một từ Người đã dùng cho ý nào, trong tình huống nào là từ đó có ấn tượng mạnh và rất khó thay thế bằng từ khác. Tính xác đáng ở đây bao gồm cả tính chính xác về ý nghĩa và tính thích hợp (hay trúng) với hoàn cảnh hay tình huống giao tiếp cụ thể. Chẳng hạn, để nói thói tiêu pha phung phí tiền bạc của công, tính nói nhiều, làm ít của cán bộ, Người viết: "Sinh hoạt xa hoa, tiêu xài bừa bãi. Tiền bạc đó ở đâu ra? Không xoay của Đảng thì xoay của đồng bào. Việc dễ thì tranh lấy cho mình. Việc khó thì đùn cho người khác. Gặp việc nguy hiểm thì tìm cách để trốn tránh" (Sửa đổi lối làm việc, trang 36).
Hoặc, nói về lối dùng người vô nguyên tắc, Hồ Chủ tịch viết: kéo bè, kéo cánh, bà con, bạn hữu không tài năng gì cũng chức này, chức nọ? Người có tài có đức nhưng không vừa lòng mình thì đẩy ra ngoài" (Tuyển tập Hồ Chí Minh, tập 1, trang 371). Tính chính xác của ngôn ngữ cũng bao hàm cả tính tinh tế trong việc lựa chọn từ khi nói, viết, điển hình là câu: "Đối với những đồng bào lạc lối lầm đường, ta phải lấy tình thân ái mà cảm hóa họ" (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 4, trang 140). "Đối với những kẻ đi lầm đường lạc lối, đồng bào ta cần phải dùng chính sách khoan hồng. Lấy lời khôn lẽ phải mà bày cho họ" (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 4, trang 175). ở đây, thái độ của người viết rất rõ ràng: một bên là đồng bào, một bên là kẻ; một bên là lạc lối lầm đường, một bên là lầm đường lạc lối (đối lập đường và lối); một bên là lấy tình thân ái mà cảm hóa, một bên là lấy lời khôn lẽ phải mà bày.
Để nói về quan hệ ứng xử giữa lớp cán bộ lâu năm, nhiều tuổi với cán bộ trẻ, Chủ tịch Hồ Chí Minh có cách nói rất thấm thía nhờ sử dụng đúng chỗ, đúng ý các quán ngữ, thành ngữ: "Một số ít cán bộ già mắc bệnh công thần, cho mình là người có công lao, hay có thái độ cha chú" với cán bộ trẻ, trẻ nói gì cũng gạt đi, cho là "trứng khôn hơn vịt, măng mọc quá tre".
Đặc điểm nổi bật thứ ba trong cách nói, cách viết của Hồ Chí Minh là việc sử dụng nhiều thủ pháp nghệ thuật ngôn từ cho một mục đích diễn đạt. Đặc điểm này rất ít thấy ở các tác giả khác. Những thủ pháp nghệ thuật ngôn từ tiêu biểu là: dùng câu hỏi để gây sự chú ý, đặt người nghe vào cuộc thoại; lặp từ, nhắc lại ý để nhấn mạnh, gây ấn tượng; thay đổi hình thức từ, cấu trúc từ theo lối chơi chữ để gây tính hài hước, dí dỏm, vui tươi, xóa nhòa sự ngăn cách về địa vị xã hội, gây sự thân mật giữa người nói và người nghe...
Trên đây là những nhận xét, tìm tòi bước đầu về cách nói, cách viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nếu nói một cách khái quát nhất thì, đặc điểm nổi bật của cách nói, cách viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh là tính thỏa đáng giao tiếp theo từng đối tượng và từng hoàn cảnh cụ thể; nhờ đó mà bài nói, bài viết của Người luôn đạt được sự thấm thía, có sức thuyết phục mạnh mẽ và có hiệu quả tác động lớn.
Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Như Ý
(Báo Nhân dân)
TƯ TƯỞNG VÀ TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG CẦN, KIỆM, LIÊM, CHÍNH, CHÍ CÔNG VÔ TƯ CỦA HỒ CHÍ MINH
|
Đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh có nội dung phong phú và rộng lớn, trong đó Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư là những phẩm chất không thể thiếu của người cách mạng, Người luôn coi đó là những phẩm chất phải luôn gắn liền với lời nói, việc làm, cử chỉ, hành động của mỗi cán bộ, đảng viên. Tháng 6-1949 với bút danh Lê Quyết Thắng, trong tác phẩm Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Người đã giải thích rõ:
Cần: là cần cù, siêng năng, chăm chỉ, dẻo dai; lao động sáng tạo, có kế hoạch, có năng suất cao... Trái với Cần là lười biếng: biếng học, biếng làm, không chịu động não tư duy. Việc dễ thì dành cho mình, việc khó thì tìm cách lẩn tránh, đẩy cho người khác…
Kiệm: là “tiết kiệm, không xa xỉ, không lãng phí, không bừa bãi”(1) đó là tiết kiệm thời gian, tiền của; tiết kiệm từ cái nhỏ đến cái lớn… Tiết kiệm nhưng không bủn xỉn: “Khi không nên tiêu xài thì một đồng xu cũng không nên tiêu. Khi có việc đáng làm, việc ích lợi cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì dù bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của cũng vui lòng. Như thế mới đúng là Kiệm”(2). Trái với Kiệm là xa hoa, lãng phí, bừa bãi làm tốn thời gian, tiền của một cách vô ích.
Liêm: là “trong sạch không tham lam…”(3), “là không tham địa vị. Không ham tiền tài… chỉ có một thứ ham là ham học, ham làm, ham tiến bộ”(4). Trái với Liêm “là tham tiền của, tham địa vị, tham danh tiếng…”, “Cậy quyền, cậy thế mà đục khoét dân, ăn của đút hoặc trộm của công làm của tư”(5).
Chính: “là không tà…, là thẳng thắn, đứng đắn”(6). Việc gì cũng phải công minh chính trực; không tư ân, tư huệ, tư thù, tư oán… Trái với Chính là tà, là ác; là không thẳng thắn, không đứng đắn; là hủ hoá, xấu xa, kiêu ngạo…
Chí công vô tư: là không nghĩ đến mình trước, phải đặt lợi ích của cách mạng, của nhân dân, của Đảng, lên trên hết, trước hết, không kèn cựa về mặt hưởng thụ, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, mình vì mọi người, công tâm trong sáng. Đối lập với “Chí công vô tư” là “di công vi tư”, đó là chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, hẹp hòi, là một thứ vi trùng độc hại; là căn nguyên, gốc rễ đẻ ra hàng trăm thứ bệnh và thói hư tật xấu: Tham lam, kiêu ngạo, hiếu danh, óc địa phương hẹp hòi, kéo bè, kéo cánh, quan liêu, độc đoán, tham ô, tham nhũng…
Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư có mối quan hệ biện chứng, gắn bó mật thiết với nhau. Theo Bác: “Cần và Kiệm, phải đi đôi với nhau, như hai chân của con người. Cần mà không Kiệm, “thì làm chừng nào xào chừng ấy”… Kiệm mà không cần thì không tăng thêm, không phát triển được”(7) . “Chữ Liêm phải đi đôi với chữ Kiệm. Cũng như chữ Kiệm phải đi đôi với chữ Cần. Có Kiệm mới có Liêm được. Vì xa xỉ mà sinh tham lam”(8). “Cần, Kiệm, Liêm, là gốc rễ của Chính. Nhưng một cây cần có gốc rễ, lại cần có ngành, lá, hoa, quả mới hoàn toàn. Một người có Cần, Kiệm, Liêm, nhưng còn phải Chính mới là người hoàn toàn”(9) . Bác nhấn mạnh: Cần, Kiệm, Liêm, Chính là vô cùng quan trọng và cần thiết; là nền tảng của đời sống mới; là cái cần để làm việc, làm người, làm cán bộ, phụng sự đoàn thể, giai cấp và nhân dân, Tổ quốc và nhân loại; là thước đo văn minh tiến bộ của một dân tộc. Người khẳng định:Một dân tộc biết Cần, Kiệm, Liêm, Chính “là một dân tộc giàu về vật chất, mạnh về tinh thần, là một dân tộc văn minh tiến bộ”(10). Cần, Kiệm, Liêm, Chính là đạo đức của một xã hội hưng thịnh: nếu không có những phẩm chất đó thì xã hội suy vong. Do đó, thực hiện Cần, Kiệm, Liêm, Chính sẽ dẫn đến Chí công vô tư. Ngược lại, Chí công vô tư, một lòng, một dạ vì dân, vì Đảng thì nhất định sẽ dễ thực hiện được Cần, Kiệm, Liêm, Chính và có được nhiều đức tính tốt khác. Kết quả: “Bộ đội sẽ đầy đủ, nhân dân sẽ ấm no, kháng chiến sẽ mau thắng lợi, kiến quốc sẽ mau thành công, nước ta sẽ mau giàu mạnh ngang hàng với các nước tiên tiến trên thế giới”(11).
Hồ Chí Minh không chỉ nêu ra những phẩm chất, những chuẩn mực đạo đức cách mạng mà điều rất quan trọng, rất thuyết phục là chính Người là hiện thân của những phẩm chất đó để chúng ta học tập.
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, dù là người phụ bếp, đốt lò, rửa bát hay trên cương vị là đại biểu của Quốc tế cộng sản, Chủ tịch nước - Hồ Chí Minh luôn nêu cao lối sống cần kiệm, giản dị, không màng danh vọng, không ham của cải, không ham sự xa hoa, không chuộng những nghi thức sang trọng. Bác luôn dành sự quan tâm đặc biệt tới đời sống của nhân dân. Bác nói: “Người ta ai cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp, nhưng muốn phải cho đúng thời, đúng hoàn cảnh. Trong lúc nhân dân ta còn thiếu thốn mà một người nào đó muốn riêng hưởng ăn ngon, mặc đẹp, như vậy là không có đạo đức”(12). Trước cảnh dân đói năm 1945, Hồ Chí Minh đã kêu gọi đồng bào cả nước nhường cơm, sẻ áo cho nhau: “Lúc chúng ta nâng bát cơm mà ăn, nghĩ đến kẻ đói khổ, chúng ta không khỏi động lòng. Vậy tôi xin đề nghị với đồng bào cả nước, và tôi xin thực hành trước: Cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa. Đem gạo đó (mỗi bữa một bơ) để cứu dân nghèo. Như vậy, thì những người nghèo sẽ có bữa rau, bữa cháo để chờ mùa lúa năm sau, khỏi đến nỗi chết đói”(13). Bác đã gương mẫu nhịn ăn vào tối thứ 7, tự tay bỏ gạo vào hũ cứu đói dân nghèo. Chiếc áo lụa đồng bào tặng, Bác cũng đem bán lấy tiền mua áo ấm tặng cho chiến sỹ trong mùa đông giá rét. Số tiền tiết kiệm ít ỏi là tiền nhuận bút các báo gửi cho Bác, Bác cũng đem mua nước ngọt tặng cho các chiến sỹ trực phòng không trong những ngày hè nóng bức. Bác thường nói: chiến sỹ còn đói, khổ tôi ăn ngon sao được, chiến sỹ còn rách rưới mình mặc thế này cũng là đầy đủ lắm rồi”.
Những cử chỉ cao đẹp đó không chỉ là tình cảm, tình thương bao la của Bác với đồng bào, chiến sỹ mà còn thể hiện sâu sắc những giá trị đạo đức cách mạng ở Hồ Chí Minh. Sự tiết kiệm, giản dị, thanh liêm được thể hiện đậm nét trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của Bác.
Về chi tiêu: Những năm hoạt động ở nước ngoài, Người đã tự thân lao động kiếm tiền để hoạt động cách mạng, chi tiêu rất tiết kiệm. Đến khi làm Chủ tịch nước, cả trong kháng chiến, cả trong hoà bình, Bác luôn cân nhắc kỹ càng việc không đáng tiêu thì một xu cũng không tiêu.
Về bữa ăn: Ông Đinh Văn Cẩn người nấu ăn cho Bác từ hồi ở chiến khu Việt Bắc đến những ngày cuối đời, kể lại: Bác quy định mỗi bữa không quá 3 món, thức ăn đủ, tránh lãng phí. Bác ưa các món dân gian, dưa cà, mắm tép, cá kho. Khi đi công tác địa phương Bác dặn các đồng chí phục vụ chuẩn bị cơm nắm, thức ăn từ nhà hoặc mang nồi đi nấu cho tiết kiệm, tránh các nơi đón tiếp linh đình, tốn phí. Có lần Bác đến thăm một địa phương, các cụ mổ bò để đón, nhưng Bác nói: Các cụ đã mổ bò thì để các cụ và dân làng ăn, Bác cháu ta cứ ăn cơm đã mang theo.
Về trang phục: Bác thường xuyên mặc bộ kaky, đi dép lốp, dùng túi vải, mũ cát, kể cả khi đi công tác ngoài nước.
Về ở: Bác không chọn dinh thự cao cấp, đầy đủ tiện nghi sang trọng mà là mấy gian nhà vốn là nơi ở của người thợ, một căn nhà sàn, Bác sống giản dị đến giây phút cuối cùng của cuộc đời. Trước lúc đi xa Người còn căn dặn: Khi Bác qua đời chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân…
Tư tưởng và tấm gương đạo đức cách mạng Cần, Kiệm, Liêm Chính, Chí công vô tư của Chủ tịch Hồ Chí Minh là những giá trị đạo đức cao đẹp của thời đại. Trải qua thời gian và thử thách, trước những biến cố thăng trầm của lịch sử những phẩm chất đạo đức đó vẫn còn nguyên giá trị. Tiếp tục học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là một việc làm vô cùng quan trọng và cần thiết đối với mỗi cán bộ, đảng viên và toàn thể nhân dân.
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh không phải là nhiệm vụ và trách nhiệm của một tầng lớp xã hội mà là nhiệm vụ của toàn xã hội. Nhằm đêm lại những giá trị cốt lỏi có ích cho sự vận động và phát triển của toàn xã hội. Đã là một công dân Việt Nam thì phải có trách nhiệm và hết lòng vì Đất Nước. Từ tận trái tim mình luôn hướng về tổ quốc. Gần đây tình hình Biển Đông rất căn thẳng và ngày càng trở nên là một vấn đề nhạy cảm. Chúng ta, những con người yêu nước nên giữ lấy tình yêu đất nước củ mình. Hướng về đất nước.
|
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014
Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014
Ngày vội vàng trôi qua! Những cơn gió mùa hạ mang mác đêm vào lòng người những nét buồn nhè nhẹ. Chỉ còn ở lại đây một nổi cô đơn giầy vò và những ngày đã qua với nhiều cảm xúc khác lạ. Tôi ở đây nhìn ra ngoài thơ thẩn với cái được gọi là xáo rổng. Đã lâu rồi tôi không biết rằng mình luôn sống theo cách ấy, cái cách tôi nhìn về phía trước với những khát vọng mà không biết được những thứ đang diễn ra quanh mình không tự nhiên mà có, Tất cả là sự xắp đặt mà chính mình là người thực hiện những điều đó. Thật khó để đổ lỗi, để gào thét và trách móc ai đó khi chính mình là nguyên nhân của tất cả những gì đã đang và sẽ xẩy ra.
Sorry for neglecting this blog for so long but I've decided to come back and layan it cos kesian also dis kena abandoned even though so many things have been happening. I will start with this post la and I will continue again after that.
The Rabbit
Cuddly, warm and affectionate are the attributes of the Rabbit. Mysterious and a great party-giver and host, the Rabbit enjoys being the centre of attention once in a while. The Rabbit is occasionally over cautious and can be a bit boring. He is also one of the luckiest signs in the Chinese Astrology chart.
Forecast for 2010 The focus will be on the Rabbit’s career and job prospects during the Year of the Tiger, with unexpected promotions and recognition very likely. Travel is also highlighted, with short breaks and spontaneous, fun trips featuring during the late Spring and early Summer. Health wise, the Rabbit could find the speed of the Tiger year exhausting and it’s important he balance work with rest and relaxation. Promotion at work or in the Rabbit’s career will be sure to feature and they need to act quickly – no hanging back to see what happens! Some Rabbits will be dissatisfied with their current living arrangements and the perfect new home may appear most unexpectedly – they must act quickly and not miss out! Friendships will play a big role during 2010 with possibly one or two friends needing extra care and help. May and October to January will bring special and fun social gatherings. February and March will be significant and fortunate for those looking to change jobs while July and August will be most auspicious for single Rabbits looking for love – an unexpected liaison could result from a work related social event.
Interesting Rabbit Facts:
Zodiac Stone: Pearl
Special Flower: Jonquil
Best Hours: 5-7 am
Season: Spring
Horoscope Colors: Grey, White
you know the saying don't judge a book by its cover. seriously guys. do not ever judge a book by its cover. and here is one advise to you, the nicer the cover is the shittier the contents. remember that. do not get fooled by the cover alone. you have to read deep into it and really understand what the book is trying to say.
ok.. so i took this test and its so freaking accurate.. what do you guys think? Ngam kan?? hahahaa..
* Ambitious and serious
* Loves to teach and be taught
* Always looking at people´s flaws and weaknesses
* Likes to criticize
* Hardworking and productive
* Smart, neat and organized
* Sensitive and has deep thoughts
* Knows how to make others happy
* Quiet unless excited or tensed
* Rather reserved
* Highly attentive
* Resistant to illnesses but prone to colds
* Romantic but has difficulties expressing love
* Loves children
* Homely person
* Loyal
* Needs to improve social abilities
* Easily jealous
i've actually been thinking about this blog alot lately. had so many things to jot down here but so little time and most of the time i'm tired. it's raining now and i was thinking whether i should take a nap. HAHAHA..
anyways, as usual have been busy with work last month and was non stop. most of the time i'd go to work and by the time i reach home i'm too tired to do anything else but sleep. there was this one time a few weeks ago when my parents was in italy that i barely could feel my legs from all the walking and standing at work. i worked 2 weeks in a row without a break and it was crazy. and it also made me think whether what i'm doin is all worth it. made me think that if i were to do this in many years to come would i have time for myself? and then i came to a simple conclusion that no this is not what i'll be doing in many years to come because i've decided that if i do continue my studies which i will, i'm planning to study something else. and that decision i've made about a month ago.
because in my point of view, i dont see me working that many hours for all my life and its just to satisfy other people but not myself. i do feel happy to make other people happy and say thank you to you but there are times that you feel that you are just being mistreated most of the time and that they are being nice to you just to get what they want done. that's what i feel now.
anyways, off from the dark and dull stuff. i've been missing daddy and kev as usual. they were back this time longer than usual. at least we were able to spend father's day with daddy. got him a present that he really liked and you should have seen the glow on his face when he saw the present. it was like a little kid getting all he ever wanted for christmas and the way he opened the box was just priceless :)
this year, we spent father's day by organising a father's day shootout! all the cousins and the uncles gathered and had a shootout. as simple as that. my "muscles" ached the very next day. hahaha.. also managed to get my replacement day off and did my hair finally. been wanting to do it for the longest time but didnt get the chance because of the time.
tonight its off to dinner and karaoke with the two munyits and i cant wait.. hehehe.. its gonna be fun.
Tôi sẽ bắt đầu với bài này la và tôi sẽ tiếp tục một lần nữa sau đó. Rabbit Cuddly, ấm áp và trìu mến là các thuộc tính của thỏ. Bí ẩn và một bên-giver và máy chủ lớn, Thỏ thích là trung tâm của sự chú ý một lần trong một thời gian. Họ thường quá cẩn trọng và có thể là một chút nhàm chán. Ông cũng là một trong những dấu hiệu may mắn nhất trong biểu đồ chiêm tinh Trung Quốc. Dự báo cho năm 2010 sẽ tập trung vào sự nghiệp và công việc triển vọng của Rabbit trong năm Canh Dần, với chương trình khuyến mãi bất ngờ và thừa nhận rất có khả năng. Du lịch cũng được nhấn mạnh bằng những kì nghỉ ngắn, và chuyến đi thú vị tự nhiên đặc trưng trong thời gian cuối mùa xuân và mùa hè sớm. Y tế khôn ngoan, thỏ có thể thấy tốc độ của Tiger năm mệt mỏi và điều quan trọng là anh cân bằng công việc với nghỉ ngơi và thư giãn. Xúc tiến tại nơi làm việc và trong nghề nghiệp của Rabbit sẽ được đảm bảo tính năng và họ cần phải hành động một cách nhanh chóng - không treo trở lại để xem những gì sẽ xảy ra! Một số người sẽ không hài lòng với sự sắp xếp cuộc sống hiện tại của họ và ngôi nhà mới hoàn hảo có thể xuất hiện bất ngờ nhất - họ phải hành động nhanh chóng và không bỏ lỡ!Tình bạn sẽ đóng một vai trò lớn trong năm 2010 có thể là một hoặc hai người bạn cần sự quan tâm và giúp đỡ. Tháng Năm và tháng mười-tháng một sẽ mang lại các cuộc tụ họp xã hội đặc biệt và thú vị. Tháng Hai và tháng Ba sẽ là đáng kể và may mắn cho những người tìm kiếm để thay đổi công việc trong khi tháng Bảy và tháng Tám sẽ được tốt lành nhất cho Thỏ đơn tìm kiếm tình yêu - một mối quan hệ không có thể là do công việc liên quan đến sự kiện xã hội.Thú tuổi Mẹo: Đá Hoàng Đạo: Pearl đặc biệt Hoa: hoa trường thọGiờ tốt nhất: 5-7 am Mùa: Mùa xuân Horoscope Màu sắc: Màu xám, trắng
bạn biết nói không đánh giá một cuốn sách bằng bìa của nó. nghiêm túc chàng trai. đừng bao giờ đánh giá một cuốn sách bằng bìa của nó. và đây là một tư vấn cho bạn, người đẹp trang bìa là shittier nội dung. nhớ điều đó. không bị lừa bởi các trang bìa một mình. bạn phải đọc sâu vào nó và thực sự hiểu những gì cuốn sách đang cố gắng để nói.
ok .. vì vậy tôi đã thử nghiệm này và vì vậy nó hoảng chính xác .. những gì bạn nghĩ? Ngam kan ?? hahahaa .. * Tham vọng và nghiêm trọng * Loves để giảng dạy và được dạy * Luôn luôn nhìn vào people's lỗ hổng và điểm yếu * Thích chỉ trích * chăm chỉ và hiệu quả * thông minh, gọn gàng và có tổ chức * nhạy cảm và có suy nghĩ sâu sắc * Biết làm thế nào để làm cho người khác hạnh phúc * yên tĩnh trừ khi kích động hay căng thẳng * Thay dành riêng * Rất chu đáo * Chống bệnh nhưng dễ bị cảm lạnh tình yêu * lãng mạn nhưng đã bày tỏ khó khăn * yêu trẻ em * người giản dị * Trung thành * Nhu cầu nâng cao năng lực xã hội * Dễ dàng ghen
My Chinese Astrology Reading for 2010 :)
The Rabbit
Cuddly, warm and affectionate are the attributes of the Rabbit. Mysterious and a great party-giver and host, the Rabbit enjoys being the centre of attention once in a while. The Rabbit is occasionally over cautious and can be a bit boring. He is also one of the luckiest signs in the Chinese Astrology chart.
Forecast for 2010 The focus will be on the Rabbit’s career and job prospects during the Year of the Tiger, with unexpected promotions and recognition very likely. Travel is also highlighted, with short breaks and spontaneous, fun trips featuring during the late Spring and early Summer. Health wise, the Rabbit could find the speed of the Tiger year exhausting and it’s important he balance work with rest and relaxation. Promotion at work or in the Rabbit’s career will be sure to feature and they need to act quickly – no hanging back to see what happens! Some Rabbits will be dissatisfied with their current living arrangements and the perfect new home may appear most unexpectedly – they must act quickly and not miss out! Friendships will play a big role during 2010 with possibly one or two friends needing extra care and help. May and October to January will bring special and fun social gatherings. February and March will be significant and fortunate for those looking to change jobs while July and August will be most auspicious for single Rabbits looking for love – an unexpected liaison could result from a work related social event.
Interesting Rabbit Facts:
Zodiac Stone: Pearl
Special Flower: Jonquil
Best Hours: 5-7 am
Season: Spring
Horoscope Colors: Grey, White
POSTED BY ALEXANDRA CHIN AT 5:22 PM 77 comments
THURSDAY, SEPTEMBER 3, 2009
misjudgement.
POSTED BY ALEXANDRA CHIN AT 11:00 PM 1 comments
MONDAY, JULY 13, 2009
what does your birth month says about you
* Ambitious and serious
* Loves to teach and be taught
* Always looking at people´s flaws and weaknesses
* Likes to criticize
* Hardworking and productive
* Smart, neat and organized
* Sensitive and has deep thoughts
* Knows how to make others happy
* Quiet unless excited or tensed
* Rather reserved
* Highly attentive
* Resistant to illnesses but prone to colds
* Romantic but has difficulties expressing love
* Loves children
* Homely person
* Loyal
* Needs to improve social abilities
* Easily jealous
POSTED BY ALEXANDRA CHIN AT 9:13 PM 3 comments
FRIDAY, JULY 3, 2009
been thinking.
anyways, as usual have been busy with work last month and was non stop. most of the time i'd go to work and by the time i reach home i'm too tired to do anything else but sleep. there was this one time a few weeks ago when my parents was in italy that i barely could feel my legs from all the walking and standing at work. i worked 2 weeks in a row without a break and it was crazy. and it also made me think whether what i'm doin is all worth it. made me think that if i were to do this in many years to come would i have time for myself? and then i came to a simple conclusion that no this is not what i'll be doing in many years to come because i've decided that if i do continue my studies which i will, i'm planning to study something else. and that decision i've made about a month ago.
because in my point of view, i dont see me working that many hours for all my life and its just to satisfy other people but not myself. i do feel happy to make other people happy and say thank you to you but there are times that you feel that you are just being mistreated most of the time and that they are being nice to you just to get what they want done. that's what i feel now.
anyways, off from the dark and dull stuff. i've been missing daddy and kev as usual. they were back this time longer than usual. at least we were able to spend father's day with daddy. got him a present that he really liked and you should have seen the glow on his face when he saw the present. it was like a little kid getting all he ever wanted for christmas and the way he opened the box was just priceless :)
this year, we spent father's day by organising a father's day shootout! all the cousins and the uncles gathered and had a shootout. as simple as that. my "muscles" ached the very next day. hahaha.. also managed to get my replacement day off and did my hair finally. been wanting to do it for the longest time but didnt get the chance because of the time.
tonight its off to dinner and karaoke with the two munyits and i cant wait.. hehehe.. its gonna be fun.
Chiêm tinh học Trung Quốc của tôi Đọc sách cho năm 2010 :)
ĐƯỢC ĐĂNG BỞI ALEXANDRA CẰM TẠI 17:22 77 comments
THỨ NĂM 3 THÁNG CHÍN, 2009
sự xét đoán sai.
ĐƯỢC ĐĂNG BỞI ALEXANDRA CẰM TẠI 11:00 1 nhận xét
THỨ HAI 13 THÁNG 7, 2009
những gì hiện tháng sinh của bạn nói về bạn
Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014
Truly Different
It's been a while so I thought I'd just look at my life for a second and process a few things that have been running through my mind as of late. My goal in life has been to be different, to be a light in darkness, to see life and people through God's eyes. While it has been hard to keep sight of these goals at times it has been the center of my life as long as I can remember. As a kid that meant things like wearing punk or emo clothes... with a big smile. Or being friends with the person everyone thought was weird. Or coloring my hair, getting piercings and tattoos, at the same time as serving in my Church's sunday school. I was the sports girl at school, and the nerd at the gym, I tried everything, so as not to get the one "label" placed on me like everyone else had. These were great things as a teenager, even a young adult. But what now? I'm a grown up. Even sitting here at work on haloween dressed up like Rainbow Bright (if you haven't read the childeren's book...well you need to), I feel torn between kid and adult. I'm getting married in May, to a wonderful man who has vowed that we will never truly get old, "when we're 90 we'll still just be big wrinkly kids". I love this. God talks about the understanding of a child, it's the simple little things that God wants us to see that can make the biggest difference in life. On the flip side, with age and maturity comes a deeper understanding in so many things. Learning to live alone, in my own space has been hard to get used to. 7 people, 3 home jobs, and homeschooling all in a 4 bedroom house, to just me in about half that space... yeah weird. But God has been using the opportunity to show me who he made me on a much deeper level. Beyond the purple hair and tattoos, he created me to be a light in much darkness... In this world and beyond things seen and understood. I always thought I had a decent confidence level, living alone however it is really easy to get down on myself when there is no one there to telling me I look good every morning, like my little brother Sam always did. Or to tell me that I am precious as I walk out the door like my Mom always did. The approving smiles of my Dad, the hugs and jokes from my brothers, these are all the things I was holding onto to get through the day and giving me the truth that I am loved. Without that? I feel worthless. God has been showing me that I am valued, loved, cherished, and even delighted in by HIM...And that is enough. Finding my value and joy in HIM and not because someone else is telling me I'm doing good is so overwhelming. It blows me away. He has always felt that way about me, I see that now, but this is the first time he is telling me through only Him and His Word, not using a person as his mouth piece. Now I am starting to listen. I will soon be a wife and sometime after that, a mother. I stopped typing here because I'm not sure what to say, I don't know what it will be like. I do know that again my life will change drastically. With all my heart I want to be a wife who loves my husband without asking for anything in return, who always has the right thing to say, who supports without question, and who turns to God in all things. Ha. I've already failed more than once at all these things and I'm not even married yet! But I guess that's where God and his grace, and David and his understanding come in. As a mom I KNOW I'll mess up. No matter how hard I try things will go wrong, I will be selfish, I will loose my temper, I will give bad advice... This kills me. How can God use someone as a light who is so flawed in the most important areas of life? I'm in a big girl school and at a big girl job. You can't just speak your mind and your faith everywhere or people will get turned off and God can't use you as effectively. So I let people know where I stand and who I am and what I believe and then let my life prove it.... However, my life is only human and isn't always the light that I feel it should be. Being a light as an adult is much more complicated than it used to be. I've always wanted to be different and stand out so that I could show the love of Christ, some how I've always known how to do that. Now I feel completely lost. I sometimes wish I could be "normal" and fit in and go through the motions of work, school, engagement, marriage, parenting, and everything else just like everyone else does. Then I stop to think... that would be awful! I am the only me, this is my only life on this earth, there are things only I can contribute, and I don't want to waste that. SO! Here's the plan! I will be different and see people how God sees them, and be a light in darkness, and love with a passion only God can give.... God show me how to do this in my grown up life! I have no freakn idea!
Choices
Church tonight inspired a few thoughts I want to explore, however I think I really only have time for one tonight. I'm looking at a subject that plegues many young people (and old)... What do I do with my life? What does God want me to do with my life? How do I know this is right?
As Christians we many times strive to do the right things, pray about big desiccions, and do God's will. While in some situations God does make it painfully clear that this is right or wrong, with most things in life it's a toss up. If you have two options and neither are a sin, how do we know what to do?
My whole life I have been a big fan of this thing called "free will". It is the idea that the God who created us, chose to give us the ability and freedom to make our own choices (right or wrong) as we live life on this bazar earth. "Free will" has been and will always be a big debate with Christians. Many would say that there is no such thing as free will because God is omniscient and knows everything that we are going to do already, so who's to say that we are the ones actually making the choices? Honestly, I could be wrong about this, but after some resurch, many debates, and lots of prayer, I have found the best way to look at it is as a pre-recorded football game. God has seen who is on the field, who is passed to, what the play call is, and even the out come of the game. However, We are still the ones playing. That is the Sarah thought of it, take it or leave it.
So based on that, then what happens when you could go long praying for the touch down or kick the easy field goal? How do we make that call? The ball is in our hands. What will it be? We come to this place in life many times in our life. Everything from choosing what to eat for lunch, what job to take, where to go to school, what to study, where to live, to how open to be about our faith. Big things and little things often without a clear right/wrong choice. God is sitting up there knowing what we will choose so why on earth did He give us free will?!?! We can spend hours praying, nights weighing the pros and cons, days seeking wise councle, and still not have a clear play. So my question is, if God really wants us to seek His will in all things and we have turned our lives over to Him, "giving all control" as the songs say, then why doesn't he take it?! If he has a plan for our lives and knows what He would prefer us to do, then why doesn't He just make the decision for us? Or even not give us a decision in the first place? Don't get me wrong, I love the idea of free will, without it and the decisions in life what would be the use of taking to him and creating a stronger relationship with Him. He wants to be friends with us and have us come to Him with everything in life as we do with our best friends, family, or spouse. The differance being that David (my husband... HUSBAND! I can say that now!) is very blunt when I ask for his thoughts on something, often times he has an opinion and will tell me straight up what he thinks. Is it just me or do you feel like God rarely does that in the day to day life?
I'm sitting here stairing at the computer waiting for an answer to come to me. I find that if I ramble long enough I'll trip over the truth I've been looking for, but I'm having trouble with this one. I know the point of free will is to give us the opportunity to choose a relationship instead of just being walking robots, but when we are ASKING God to show us what is best, why doesn't he? The word I keep hearing in my head is "wait", "strength will rise as we wait upon the LORD", wait. Though I don't know if that is pertaining to the things I'm debating about in my own life, or if it's what God often says when there is no clear play, maybe the second we think we've figured it out and call the play, something will change and if we had just waited a little while longer there would be the obvious and perfect option. Well for tonight I think that's where I have landed, if it's not totally clear, keep doing what you're doing, thinking, talking, and praying. In God's perfect time He will reviel His perfect, game winning play.
If anyone older and wiser than me has thoughts, or even if you're thinking over the same things and have no idea what you think, lets talk about it. Let me know your thoughts!
As Christians we many times strive to do the right things, pray about big desiccions, and do God's will. While in some situations God does make it painfully clear that this is right or wrong, with most things in life it's a toss up. If you have two options and neither are a sin, how do we know what to do?
My whole life I have been a big fan of this thing called "free will". It is the idea that the God who created us, chose to give us the ability and freedom to make our own choices (right or wrong) as we live life on this bazar earth. "Free will" has been and will always be a big debate with Christians. Many would say that there is no such thing as free will because God is omniscient and knows everything that we are going to do already, so who's to say that we are the ones actually making the choices? Honestly, I could be wrong about this, but after some resurch, many debates, and lots of prayer, I have found the best way to look at it is as a pre-recorded football game. God has seen who is on the field, who is passed to, what the play call is, and even the out come of the game. However, We are still the ones playing. That is the Sarah thought of it, take it or leave it.
So based on that, then what happens when you could go long praying for the touch down or kick the easy field goal? How do we make that call? The ball is in our hands. What will it be? We come to this place in life many times in our life. Everything from choosing what to eat for lunch, what job to take, where to go to school, what to study, where to live, to how open to be about our faith. Big things and little things often without a clear right/wrong choice. God is sitting up there knowing what we will choose so why on earth did He give us free will?!?! We can spend hours praying, nights weighing the pros and cons, days seeking wise councle, and still not have a clear play. So my question is, if God really wants us to seek His will in all things and we have turned our lives over to Him, "giving all control" as the songs say, then why doesn't he take it?! If he has a plan for our lives and knows what He would prefer us to do, then why doesn't He just make the decision for us? Or even not give us a decision in the first place? Don't get me wrong, I love the idea of free will, without it and the decisions in life what would be the use of taking to him and creating a stronger relationship with Him. He wants to be friends with us and have us come to Him with everything in life as we do with our best friends, family, or spouse. The differance being that David (my husband... HUSBAND! I can say that now!) is very blunt when I ask for his thoughts on something, often times he has an opinion and will tell me straight up what he thinks. Is it just me or do you feel like God rarely does that in the day to day life?
I'm sitting here stairing at the computer waiting for an answer to come to me. I find that if I ramble long enough I'll trip over the truth I've been looking for, but I'm having trouble with this one. I know the point of free will is to give us the opportunity to choose a relationship instead of just being walking robots, but when we are ASKING God to show us what is best, why doesn't he? The word I keep hearing in my head is "wait", "strength will rise as we wait upon the LORD", wait. Though I don't know if that is pertaining to the things I'm debating about in my own life, or if it's what God often says when there is no clear play, maybe the second we think we've figured it out and call the play, something will change and if we had just waited a little while longer there would be the obvious and perfect option. Well for tonight I think that's where I have landed, if it's not totally clear, keep doing what you're doing, thinking, talking, and praying. In God's perfect time He will reviel His perfect, game winning play.
If anyone older and wiser than me has thoughts, or even if you're thinking over the same things and have no idea what you think, lets talk about it. Let me know your thoughts!
Lựa chọn
Giáo hội tối nay lấy cảm hứng từ một vài suy nghĩ tôi muốn khám phá, tuy nhiên tôi nghĩ rằng tôi thực sự chỉ có thời gian cho một tối nay. Tôi đang tìm một chủ đề mà plegues nhiều người trẻ (và cũ) ... Tôi phải làm gì với cuộc sống của tôi? Những gì Thiên Chúa muốn tôi làm gì với cuộc sống của tôi? Làm thế nào để tôi biết điều này là đúng? Là Kitô hữu we nhiều lần cố gắng để làm những điều đúng đắn, cầu nguyện về desiccions lớn, và làm theo ý muốn của Thiên Chúa. Trong khi ở một số trường hợp Thiên Chúa không làm cho nó đau đớn rõ ràng rằng điều này là đúng hay sai, với hầu hết mọi thứ trong cuộc sống đó là một quăng lên. Nếu bạn có hai lựa chọn và không phải là một tội lỗi, làm thế nào để chúng ta biết phải làm gì? toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi đã là một fan hâm mộ lớn của điều này được gọi là "tự do". Đó là ý tưởng rằng Thiên Chúa, Đấng dựng nên chúng ta, đã chọn để cung cấp cho chúng ta khả năng và tự do lựa chọn của chúng ta (đúng hay sai) khi chúng ta sống cuộc sống trên trái đất này Bazar. "Miễn phí sẽ" đã, đang và sẽ luôn là một cuộc tranh luận lớn với các Kitô hữu. Nhiều người sẽ nói rằng không có những điều như ý chí tự do bởi vì Thiên Chúa là toàn trí và biết tất cả mọi thứ mà chúng ta sẽ phải làm rồi, nên ai nói rằng chúng tôi là những người thực sự làm cho những sự lựa chọn? Thành thật mà nói, tôi có thể là sai về việc này, nhưng sau một resurch, nhiều cuộc tranh luận, và rất nhiều lời cầu nguyện, tôi đã tìm thấy cách tốt nhất để nhìn vào nó như là một trò chơi bóng đá trước khi ghi. Thiên Chúa đã nhìn thấy người là trên các lĩnh vực, người đã được thông qua, những gì gọi là chơi, và thậm chí ra đi của trò chơi. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn là những người chơi. Đó là Sarah nghĩ về nó, mang nó hoặc để lại nó. Vì vậy, trên cơ sở đó, sau đó điều gì sẽ xảy ra khi bạn có thể đi dài cầu nguyện cho các liên lạc xuống hoặc đá lĩnh vực mục tiêu dễ dàng? Làm thế nào để chúng tôi thực hiện cuộc gọi? Bóng nằm trong tay của chúng tôi. Những gì nó sẽ được? Chúng tôi đến nơi này trong cuộc sống nhiều lần trong cuộc sống của chúng tôi. Tất cả mọi thứ từ việc lựa chọn những gì để ăn cho bữa trưa, những gì công việc để mất, nơi để đi học, để nghiên cứu những gì, sống ở đâu, làm thế nào để mở được về đức tin của chúng tôi. Những việc lớn và việc nhỏ thường không có quyền / sai sự lựa chọn rõ ràng. Thiên Chúa là ngồi lên có biết những gì chúng tôi sẽ chọn vậy tại sao trên trái đất Ngài đã ban cho chúng ta ý chí tự do?!?! Chúng ta có thể bỏ ra hàng giờ cầu nguyện, đêm có trọng lượng ưu và nhược điểm, ngày tìm kiếm councle khôn ngoan, và vẫn không có một cách chơi rõ ràng. Vì vậy, câu hỏi của tôi là, nếu Thiên Chúa thực sự muốn chúng ta tìm kiếm ý muốn của Ngài trong mọi sự và chúng tôi đã biến cuộc sống chúng ta cho Ngài, "cho tất cả các kiểm soát" như những bài hát nói, thì tại sao Ngài không có nó ?! Nếu ông có một kế hoạch cho cuộc sống của chúng tôi và biết những gì Ngài muốn chúng ta làm, thì tại sao không Anh chỉ đưa ra quyết định cho chúng tôi? Hoặc thậm chí không cho chúng ta một quyết định ở nơi đầu tiên? Đừng làm cho tôi sai, tôi thích ý tưởng của ý chí tự do, mà không có nó và quyết định trong cuộc sống những gì sẽ được sử dụng để lấy anh ta và tạo ra một mối quan hệ mạnh mẽ hơn với Ngài. Anh muốn làm bạn với chúng tôi và yêu cầu chúng tôi đến với Ngài với tất cả mọi thứ trong cuộc sống như chúng ta làm với người bạn tốt nhất, gia đình chúng tôi, hoặc người phối ngẫu. Các khac nhau được rằng David (chồng tôi ... CHỒNG Tôi có thể nói rằng bây giờ!) Là rất thẳng thắn khi tôi hỏi suy nghĩ của mình về một cái gì đó, thường thì anh có một ý kiến và sẽ cho tôi biết thẳng lên những gì ông nghĩ. Là nó chỉ cho tôi hay bạn cảm thấy như Thiên Chúa hiếm khi nào đó trong cuộc sống hằng ngày? tôi ngồi đây stairing tại máy tính chờ đợi một câu trả lời đến với tôi. Tôi thấy rằng nếu tôi huyên thuyên đủ lâu tôi cũng sẽ vượt qua sự thật tôi đã được tìm kiếm, nhưng tôi đang gặp rắc rối với một này. Tôi biết quan điểm của ý chí tự do là để cung cấp cho chúng tôi cơ hội để lựa chọn một mối quan hệ thay vì chỉ là robot đi bộ, nhưng khi chúng tôi đang CHÀO Chúa chỉ cho chúng tôi những gì là tốt nhất, tại sao không? Từ Tôi cứ nghe trong đầu tôi là "chờ đợi", "sức mạnh sẽ tăng lên khi chúng ta chờ đợi khi Chúa", chờ đợi. Mặc dù tôi không biết nếu đó là liên quan đến những điều tôi đang tranh luận về cuộc sống riêng của tôi, hoặc nếu đó là những gì Thiên Chúa thường nói khi không có chơi rõ ràng, có lẽ thứ hai, chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã tìm nó ra và gọi vở kịch, một cái gì đó sẽ thay đổi và nếu chúng ta chỉ chờ đợi một thời gian ngắn còn ở đó sẽ là lựa chọn rõ ràng và hoàn hảo. Vâng tối nay tôi nghĩ rằng đó là nơi tôi đã hạ cánh xuống, nếu nó không phải là hoàn toàn rõ ràng, tiếp tục làm những gì bạn đang làm, suy nghĩ, nói chuyện, và cầu nguyện. Trong thời gian hoàn hảo của Thiên Chúa Ngài sẽ reviel chơi hoàn hảo, trò chơi chiến thắng của ông. Nếu bất cứ ai lớn tuổi hơn và khôn ngoan hơn tôi có những suy nghĩ, hoặc thậm chí nếu bạn đang nghĩ về những điều tương tự và không có ý tưởng những gì bạn nghĩ, cho phép nói về nó. Hãy cho tôi biết suy nghĩ của bạn!anh yêu em thế giới! Chúc ngủ ngon!
Thứ tư 31 tháng 10, năm 2012
Quả thật khác nhau
Nó được một lúc vì vậy tôi nghĩ rằng tôi chỉ muốn nhìn vào cuộc sống của tôi trong một giây và xử lý một vài điều mà đã được chạy qua tâm trí của tôi như là cuối năm. Mục tiêu của tôi trong cuộc sống đã được thể khác nhau, là một ánh sáng trong bóng tối, để xem cuộc sống và con người qua đôi mắt của Thiên Chúa. Trong khi nó đã được khó khăn để giữ cho tầm nhìn của các mục tiêu ở lần nó đã là trung tâm của cuộc sống của tôi miễn là tôi có thể nhớ. Như một đứa trẻ đó có nghĩa là những thứ như mặc Punk hay emo quần áo ... với một nụ cười lớn. Hoặc là bạn bè với người tất cả mọi người nghĩ là lạ. Hoặc chất màu tóc của tôi, nhận được xâu khuyên và hình xăm, đồng thời là phục vụ trong Giáo Hội học chủ nhật của tôi. Tôi là cô gái thể thao ở trường, và nerd tại phòng tập thể dục, tôi đã cố gắng tất cả mọi thứ, để không để có được một "nhãn" đặt vào tôi như những người khác đã có. Đây là những điều tuyệt vời là một thiếu niên, thậm chí một người thanh niên.Nhưng những gì bây giờ? Tôi là một người trưởng thành. Thậm chí ngồi đây tại nơi làm việc vào Haloween mặc quần áo lên như cầu vồng sáng (nếu bạn chưa đọc cuốn sách của childeren ... bạn cũng cần phải), tôi cảm thấy bị giằng xé giữa đứa trẻ và người lớn. Tôi sẽ kết hôn vào tháng Năm, một người đàn ông tuyệt vời, người đã tuyên bố rằng chúng tôi sẽ không bao giờ thực sự có được tuổi, "khi chúng tôi 90 chúng tôi sẽ vẫn chỉ là những đứa trẻ lớn nhăn nheo". Tôi yêu này. Thiên Chúa nói về sự hiểu biết của một đứa trẻ, đó là những điều nhỏ đơn giản mà Chúa muốn chúng ta thấy rằng có thể tạo ra khác biệt lớn nhất trong cuộc sống. Ở bên flip, với tuổi tác và sự trưởng thành đến một sự hiểu biết sâu sắc hơn trong rất nhiều điều. Học để sống một mình, trong không gian riêng của tôi rất khó khăn để có được sử dụng để. 7 người, 3 công việc nhà, và Giáo Dục Tại Nhà tất cả trong một ngôi nhà 4 phòng ngủ, chỉ cần tôi trong khoảng một nửa không gian ... yeah lạ.Nhưng Đức Chúa Trời đã sử dụng cơ hội để chỉ cho tôi người mà anh làm cho tôi trên một mức độ sâu sắc hơn nhiều. Ngoài mái tóc màu tím và hình xăm, ông đã tạo ra tôi là một ánh sáng trong nhiều bóng tối ... Trong thế giới này và xa hơn nữa những điều nhìn thấy và hiểu rõ. Tôi luôn luôn nghĩ rằng tôi đã có một mức độ tin cậy khá, sống một mình tuy nhiên nó là rất dễ dàng để có được xuống trên bản thân mình khi không có ai ở đó để nói với tôi, tôi nhìn tốt vào mỗi buổi sáng, giống như em trai của tôi Sam luôn luôn làm. Hoặc để cho tôi biết rằng tôi quý như tôi đi bộ ra cửa như mẹ tôi vẫn thường làm. Những nụ cười phê duyệt của cha tôi, ôm ấp vuốt ve và đùa anh em của mình, đây là tất cả những điều tôi đang nắm tay để có được thông qua ngày và đem lại cho tôi sự thật rằng tôi đang yêu. Nếu không có điều đó không? Tôi cảm thấy vô giá trị. Thiên Chúa đã cho tôi thấy rằng tôi có giá trị, yêu thương, ấp ủ, và thậm chí vui mừng bằng HIM ... Và đó là đủ. Tìm giá trị và niềm vui của tôi trong HIM và không vì một ai đó nói với tôi tôi đang làm tốt như vậy là áp đảo. Nó thổi tôi đi. Ông đã luôn luôn cảm thấy như vậy về tôi, tôi thấy rằng bây giờ, nhưng đây là lần đầu tiên anh nói với tôi thông qua chỉ Ngài và Lời của Ngài, không sử dụng một người là mảnh miệng.Bây giờ tôi bắt đầu lắng nghe. Tôi sẽ sớm có một người vợ và đôi khi sau đó, một người mẹ. Tôi dừng lại gõ ở đây bởi vì tôi không biết phải nói gì, tôi không biết nó sẽ như thế nào. Tôi biết rằng một lần nữa cuộc sống của tôi sẽ thay đổi đáng kể. Với tất cả trái tim của tôi, tôi muốn trở thành một người vợ yêu chồng tôi mà không đòi hỏi bất cứ điều gì ngược lại, những người luôn luôn có những điều phải nói, những người hỗ trợ mà không có câu hỏi, và những người hướng về Thiên Chúa trong mọi sự. Hà. Tôi đã thất bại nhiều hơn một lần ở tất cả những điều này và tôi thậm chí không kết hôn chưa! Nhưng tôi đoán đó là nơi Thiên Chúa và ân sủng của Người, và David và sự hiểu biết của mình vào. Như một người mẹ tôi biết tôi sẽ mess lên. Không có gì khó khăn khi tôi cố gắng mọi thứ sẽ đi sai, tôi sẽ là ích kỷ, tôi sẽ mất bình tĩnh của tôi, tôi sẽ đưa ra lời khuyên xấu ... này giết chết tôi. Làm thế nào Thiên Chúa có thể sử dụng một người nào đó như một ánh sáng những người như vậy là thiếu sót trong các lĩnh vực quan trọng nhất của cuộc sống? Tôi đang ở một trường học cô gái lớn và một công việc cô gái lớn. Bạn không thể chỉ nói chuyện tâm trí của bạn và niềm tin ở khắp mọi nơi, người khác sẽ được tắt và Thiên Chúa không thể sử dụng bạn một cách hiệu quả. Vì vậy, tôi cho mọi người biết quan điểm của tôi và tôi là ai và những gì tôi tin tưởng và sau đó để cho cuộc sống của tôi chứng minh điều đó .... Tuy nhiên, cuộc sống của tôi chỉ là con người và không phải luôn luôn là ánh sáng mà tôi cảm thấy nó nên được. Là một ánh sáng như một người trưởng thành là phức tạp hơn nhiều so với sử dụng để được. Tôi đã luôn luôn muốn thể khác nhau và nổi bật để tôi có thể thể hiện tình yêu của Chúa Kitô, bằng cách nào tôi đã luôn biết làm thế nào để làm điều đó. Bây giờ tôi cảm thấy hoàn toàn bị mất. Đôi khi tôi muốn tôi có thể là "bình thường" và phù hợp và đi qua các chuyển động của công việc, trường học, đính hôn, hôn nhân, nuôi dạy con cái, và mọi thứ khác giống như mọi người khác không. Sau đó, tôi dừng lại để suy nghĩ ... đó sẽ là khủng khiếp! Tôi là tôi mà thôi, đây là cuộc sống duy nhất của tôi trên trái đất này, có những điều duy nhất tôi có thể đóng góp, và tôi không muốn lãng phí đó. SO! Đây là kế hoạch! Tôi sẽ khác nhau và nhìn thấy những người như thế nào Thiên Chúa nhìn thấy chúng, và là một ánh sáng trong bóng tối, và tình yêu với một niềm đam mê duy nhất của Thiên Chúa có thể cho .... Thiên Chúa chỉ cho tôi cách để làm điều này trong cuộc sống trưởng thành của tôi! Tôi không có ý tưởng freakn!
Đi qua những ngã rẽ của cuộc đời nhiều lúc bạn cũng như tôi không thể biết được cái thế giới của mình đang tồn tại đã và đang diễn ra như thế nào. Cũng như bạn nhiều lúc tôi thật sự không biết mình đang làm gì và đang thực hiện những điều đó vì lí do gì. Cuộc sống luôn tiếp diễn và cuộc sống luôn và tiếp tục phủ định những gì mình đang cố gắng đẻ tạo dựng. Cố gắng đánh đổi để không bị bỏ lại phía sau. Nhiều lúc thấy mình vô vọng nhiều lúc thấy mình không còn nhiều hoài bảo và niềm tin như lúc trước. Cảm giác ấy như muốn nói rằng mình hãy dừng lại hãy thôi suy nghĩ và bắt đầu sống một cuộc sống bình thường và an phận. Đã có lúc tôi như muốn bỏ đi tất cả ước mơ và trách nhiệm của mình với cuộc sống. Trách nhiệm với bố mẹ gia đình và cái gọi là không bị đơn độc. Không bị bỏ rơi. Càng nhìn cuộc sống dưới con mắt tích cực tôi càng thấy rõ bản chất của xã hội là không trọn vẹn. Không phải là do hoàn cảnh sống, cũng không phải do mình không cố gắng thì tại sao cảm giác lạc quan không đến với bạn và tôi.....nhưng sau tất cả tôi cũng đã cố gắng để hoàn thành tốt nhất những gì trong phạm vi bản thân.
Zenny Adam Troy. Mùng 7 tháng 8 năm 2014
Đi qua những ngã rẽ của cuộc đời nhiều lúc bạn cũng như tôi không thể biết được cái thế giới của mình đang tồn tại đã và đang diễn ra như thế nào. Cũng như bạn nhiều lúc tôi thật sự không biết mình đang làm gì và đang thực hiện những điều đó vì lí do gì. Cuộc sống luôn tiếp diễn và cuộc sống luôn và tiếp tục phủ định những gì mình đang cố gắng đẻ tạo dựng. Cố gắng đánh đổi để không bị bỏ lại phía sau. Nhiều lúc thấy mình vô vọng nhiều lúc thấy mình không còn nhiều hoài bảo và niềm tin như lúc trước. Cảm giác ấy như muốn nói rằng mình hãy dừng lại hãy thôi suy nghĩ và bắt đầu sống một cuộc sống bình thường và an phận. Đã có lúc tôi như muốn bỏ đi tất cả ước mơ và trách nhiệm của mình với cuộc sống. Trách nhiệm với bố mẹ gia đình và cái gọi là không bị đơn độc. Không bị bỏ rơi. Càng nhìn cuộc sống dưới con mắt tích cực tôi càng thấy rõ bản chất của xã hội là không trọn vẹn. Không phải là do hoàn cảnh sống, cũng không phải do mình không cố gắng thì tại sao cảm giác lạc quan không đến với bạn và tôi.....nhưng sau tất cả tôi cũng đã cố gắng để hoàn thành tốt nhất những gì trong phạm vi bản thân.
Zenny Adam Troy. Mùng 7 tháng 8 năm 2014
Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014
Hôm nay là ngày gì mà tôi quết định làm lại từ đầu! Đó là một ngày bình thường tôi quyết định quên đi quá khứ. Sống ở thực tại và luôn nghĩ về tương lai!
Cuộc đời luôn có thể làm lại từ đầu
Bị đuổi khỏi trường đại học, lại bị lao phổi, cuộc sống của tôi tưởng đã chấm dứt...
>>Bị buộc thôi học, tôi vẫn thi đậu tiếp trường Luật
>>Bị buộc thôi học, tôi vẫn thi đậu tiếp trường Luật
Lúc học phổ thông, tôi cũng là niềm tự hào của gia đình. Tôi học lớp chuyên của trường huyện. 19 tuổi tôi cũng khăn gói lên Hà Nội đi thi và đậu đại học.
Nhưng khi rời khỏi vòng tay cha mẹ, tôi không thể lường trước và không thể vượt qua những cám dỗ của tuổi trẻ... Vì mải chơi, nên chỉ mới hết năm thứ nhất tôi đã bị ngừng học một năm để học lại những học phần bị rớt.
Tôi chán nản, hoang mang, không dám nói với gia đình mà tiếp tục lún sâu vào các sai lầm. Cuộc sống, sự nghiệp của tôi tưởng chừng như đã đặt dấu chấm hết khi cuối năm đó tôi vẫn không trả được các môn phải học lại. Việc đó đồng nghĩa với bị thôi học. Tôi còn bị căn bệnh lao phổi. (Xem thêm: Không dám về nhà vì 7 năm chưa tốt nghiệp đại học )
Đến lúc này thì tôi không thể giấu gia đình được nữa. Mẹ đón tôi về trong nước mắt. Tôi thấy thương mẹ vô cùng và cảm thấy mình thật bất hiếu. Tôi rất ân hận.
Về nhà, tôi vào viện Lao của tỉnh điều trị khoảng hai tháng, sau đó bệnh viện cho về nhà và tự uống thuốc. Thời gian này mẹ luôn ở bên động viên và chăm sóc tôi. Nhìn những giọt nước mắt của mẹ khi cầm kim tiêm bơm thuốc vào bắp tay tôi mà tôi thấy thương mẹ vô cùng.
Sau một thời gian nhờ theo đúng phác đồ điều trị và sự chăm sóc của mẹ nên sức khoẻ của tôi đã tốt lên rất nhiều. Một hôm mẹ ngồi bên tôi và nói: "Con phải làm lại. Con đã đánh rơi tương lai giờ thì phải tự con tự tìm lại".
Sau hơn hai năm chỉ mải chơi, lúc nghe mẹ nói tôi không dám chắc mình còn có nhớ gì đến kiến thức đã học hay không... Nhưng mẹ vẫn luôn động viên và nói với tôi: "Không phải chỉ học ở những trường danh tiếng mới trở thành người có ích".
Mẹ khuyên tôi nên chọn một trường nào đó vừa sức mình và có ngành học mà mình yêu thích. Năm đó tôi thi lại và đỗ vào ngành xây dựng dân dụng và công nghiệp ở trường đại học của tỉnh nhà.
Năm 2008, tôi tốt nghiệp đại học.
Tôi khăn gói vào Nam, bắt đầu con đường sự nghiệp của mình. Công trình đầu tiên tôi tham gia là một nhà máy cán thép lớn. Công nghệ của Ý nên rất khó và quá phức tạp đối với một kỹ sư mới ra trường như tôi, nhưng tôi không bỏ cuộc.
Tôi luôn tự nhủ vì mẹ, vì bản thân mình, mình phải vượt qua tất cả. Thời gian này tôi chỉ biết lao đầu vào công việc. Tôi phải cố gắng gấp nhiều lần người khác. Tôi không ngại bất kỳ việc gì. Ngoài các phần việc được giao, tôi luôn sẵn sàng làm thêm các phần việc của người khác. Cái gì không biết thì hỏi và luôn hoàn thành công việc hiệu quả nhất.
Mọi nỗ lực của tôi được đền đáp xứng đáng. Lương và vị trí trong công ty được nâng lên liên tục. Ngoài ra tôi thường được thưởng riêng vì tôi làm cả ngày chủ nhật.
Kết thúc công trình tôi đã là một chỉ huy trưởng và có một số tiền trong tay. Nửa năm tiếp theo tôi vẫn luôn dành hết thời gian cho công việc. Thời gian của tôi chỉ ở công trường hoặc văn phòng công ty.
Trong thời gian này tôi đã gặp được một nửa của đời mình. Chúng tôi đến với nhau như một sự sắp đặt của cuộc sống. Vợ tôi làm cùng công ty và cũng là dân tỉnh lẻ nên có thêm nhiệm vụ đi sớm về muộn để đóng mở cửa văn phòng.
Cuối năm đó chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ để về với nhau. Số tiền dành dụm sau hai năm, cộng thêm công ty và gia đình cho mượn thêm tôi đã mua được một mảnh đất ở ven thành phố.
Cuộc sống luôn biến động, không phải lúc nào cũng thuận lợi nhưng tôi luôn cố gắng. Vì tôi đã ở tận cùng của vũng bùn nên tôi luôn trân trọng những gì mình đạt được.
Giờ đây tôi đã là kỹ sư quản lý dự án cho một công ty nước ngoài. Tôi có một sức khoẻ mà nhiều người phải mơ ước. Tôi đã có một căn nhà nhỏ ở thành phố. Chúng tôi mới đón đứa con thứ hai chào đời.
Gia đình, thầy cô, bạn bè mừng cho tôi. Họ nói tôi đã rất nghị lực để làm lại từ đầu. Riêng bản thân, tôi biết rằng không có những giọt nước mắt, không có những lời động viên của mẹ thì tôi sẽ không có ngày hôm nay.
Với những bạn trẻ đang bế tắc trong học hành, tôi xin được chia sẻ cùng các bạn. Các bạn hãy nên chia sẻ với gia đình vấn đề của mình. Dù biết gia đình sẽ rất sốc và thất vọng, nhưng gia đình không bao giờ từ bỏ các bạn.
Các bạn nên tự suy xét nếu tiếp tục sẽ có kết quả hay không? Nếu biết không có kết quả thì nên bắt đầu làm lại từ đầu. Chỉ cần mình quyết tâm thì không bao giờ là muộn cả. Nên chọn cho mình một con đường phù hợp chứ không nên chạy theo hào nhoáng của xã hội.
Chúc các bạn tìm ra cho mình một hướng đi riêng và thành công trong cuộc sống.
Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014
Một số lý do mà không thể có thể nói ra với tất cả mọi người ngoại trừ mình.
Lý do tại sao tôi luôn Broke
Bạn có biết tại sao tôi không áp dụng các vị trí quản lý nhiều không? Bởi vì tôi có tính toàn vẹn. Tôi sẽ không nói dối trắng trợn và ném một liên kết cứng làm việc theo xe buýt để che đậy một sai lầm tôi đã thực hiện. Tôi sẽ không nói một điều để khuôn mặt của một người và sau đó một cái gì đó hoàn toàn khác nhau sau lưng. Tôi sẽ không đẩy đầu tôi cho đến nay lên mông của công ty mà tôi quên rằng liên kết của tôi là những người thực sự với giới hạn thực sự. Bởi vì tôi không lười biếng. Tôi không cảm thấy thoải mái ngồi trong văn phòng cả ngày và phàn nàn về những người làm việc khó khăn cho tôi. Tôi không thể đứng xung quanh và không làm gì cả trong khi viết lên cộng cho không làm công việc của mỗi ba người. Tôi sẽ không tìm ra thời gian để thuận tiện đi nghỉ thuốc lá thứ mười của tôi trong ngày khi các cửa hàng được đầu trở nên bận rộn. Tôi sẽ cảm thấy mệt mỏi đi bộ từ một đầu của các cửa hàng khác, tuyệt vọng cố gắng để tránh bất kỳ công việc thực tế. Bởi vì tôi không đơn giản lập. Tôi không mua vào tất cả các nhỏ, phim trường trung học mà được kéo vào cửa hàng từ tiệm. Tôi quá liên lạc với thực tế để hoàn toàn bỏ qua tất cả các yếu tố có ảnh hưởng đến doanh số bán hàng và đổ lỗi hoàn toàn vào công ty liên kết của tôi. Tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì bán các mặt hàng của công ty vô giá trị được đẩy cho tuần đó và để phục vụ khách hàng bị ảnh hưởng, trong khi tự hỏi tại sao dịch vụ khách hàng là đau khổ. Quan trọng nhất, tôi quá thất vọng với nhìn thấy sự tự mãn với những người bạn của tôi chấp nhận vô nghĩa của họ , việc làm cụt như một cái gì đó rất nhiều nhiều hơn thế và cách thức mà họ mong đợi tôi làm như vậy. Rõ ràng, tôi không có khả năng lao động để trở thành một người quản lý.
Why I'm Always Broke
Do you know why I don't apply the many available management positions?
Because I have integrity. I wouldn't blatantly lie and throw a hard working associate under the bus to cover up a mistake I made. I wouldn't stab people in the back to get them fired or transferred because I didn't like working with them. I wouldn't say one thing to a person's face and then something completely different behind their back. I wouldn't shove my head so far up corporate's ass that I forget that my associates are real people with real limitations.
Because I'm not lazy. I don't feel comfortable sitting in the office all day and complaining about the people who work hard for me. I can't stand around and do nothing while writing up associates for not doing the work of three people each. I wouldn't find the time to conveniently go on my tenth cigarette break of the day when the understaffed store becomes busy. I would get tired of walking from one end of the store to another, desperately trying to avoid any real work.
Because I am not simple minded. I don't buy into all of the petty, middle school drama that gets dragged into the store from the salon. I'm too in touch with reality to completely ignore all of the factors that affect sales and put the blame entirely on my associates. I'm unable to focus on selling whatever the worthless item corporate is pushing for that week and letting customer service suffer, while wondering why customer service is suffering.
Most importantly, I am beyond frustrated with seeing the complacency with which my friends accept their meaningless, dead-end jobs as something so much more than that and the way in which they expect me to do the same.
Clearly, I have no working capacity to become a manager.
Because I have integrity. I wouldn't blatantly lie and throw a hard working associate under the bus to cover up a mistake I made. I wouldn't stab people in the back to get them fired or transferred because I didn't like working with them. I wouldn't say one thing to a person's face and then something completely different behind their back. I wouldn't shove my head so far up corporate's ass that I forget that my associates are real people with real limitations.
Because I'm not lazy. I don't feel comfortable sitting in the office all day and complaining about the people who work hard for me. I can't stand around and do nothing while writing up associates for not doing the work of three people each. I wouldn't find the time to conveniently go on my tenth cigarette break of the day when the understaffed store becomes busy. I would get tired of walking from one end of the store to another, desperately trying to avoid any real work.
Because I am not simple minded. I don't buy into all of the petty, middle school drama that gets dragged into the store from the salon. I'm too in touch with reality to completely ignore all of the factors that affect sales and put the blame entirely on my associates. I'm unable to focus on selling whatever the worthless item corporate is pushing for that week and letting customer service suffer, while wondering why customer service is suffering.
Most importantly, I am beyond frustrated with seeing the complacency with which my friends accept their meaningless, dead-end jobs as something so much more than that and the way in which they expect me to do the same.
Clearly, I have no working capacity to become a manager.
Dù có đúng hay không khi nói ra những gì mình thật sự có thể làm được. Nhưng nhiều khi bạn không thể kiểm soát được cách suy nghĩ của người khác...và điều đó người ta gọi là vô tâm không để ý đến cảm nhận của người khác. Một cách nghĩ đúng không có nghĩa là một cách nghĩ có nhiều khả năng xẩy ra nhất. Một cách nghĩ đúng là một cách nghĩ nằm trong khoảng xác định là chấp nhận được. Mọi người luôn cho rằng mình đúng và nhiều khi không cho phếp mọi thứ xẩy ra không theo ý mình. Điều mà tôi muốn nói ở đây là trước khi không cho phếp người khác hành động theo cách nghĩ của họ thì hãy đặt một câu hỏi rằng vì sao người ta làm như vậy và cảm nhận của người phải chiệu những gì đang diễn ra mạnh mẽ và khó khăn đến nhừng nào.
Zenny Adam Troy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



