Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

     Một ngày bình thường như bao ngày với những gì đang diễn ra trong cuộc sống. Bạn nhận ra bạn của ngày hôm nay hoàn toàn khác bạn của ngày hôm qua....với nhiều sự lựa chọn và dường như thử thách nhiều hơn những gì bạn mong đợi. Bạn nhận ra rằng không phải nổ lực không là đủ mà có rất nhiều thứ chi phối sự thành công của bạn. Đó là sự bức phá, sự nổ lực trong một thời gian ngắn, cũng có thể là sự bù đắp những lổ hỏng của những năm tháng chỉ vui vẽ nhưng chưa thật sự cố gắng đủ để làm nên kì tích. Cái mà quá khứ qua đi để lại trong chúng ta không phải chỉ là quá khứ mà cả những bài học đâu đớn về bản thân về gia đình về sự chấp nhận. Hôm nay bạn chợt nhận ra rằng sự tương đối không chỉ nằm trong những món ăn, cũng không chỉ nằm trong lí thuyết suông mà nó nằm trong từng hơi thở của cuộc sống. Bạn không còn ngần ngại khi rời bỏ một lối mòn để bắt tay vào một lỉnh vực mới một sự trải nghiệm mới và một sự khám phá bản thân rõ ràng hơn. Khi tôi viết blogger này là lúc tôi đã đi gần nữa sự mạo hiểm của mình, tôi và cả bạn điều biết rằng cái giá của sự mạo hiểm là một sự không an toàn. Không thể để dàng để đối đầu và cũng không dể dàng để bức phá. Thay đổi ngôn ngữ tư duy, bạn và tôi nhận thấy phía ngoài kia của cuộc sống là cả những cơ hội và những khám phá đáng để ta sáng tạo hơn sao chép, đáng để ta nhận ra giá trị thật của bản thân cũng nằm ngổn ngang cùng những giá trị to lớn đã cố hữu.Tạo lập một thóai quen mới hay dám làm một điều mình đã đọc được đâu đó, đã ấp ủ rất lâu nhưng dường như không thể làm được vì hoàn cảnh và nổi sợ hải chi phối.Việc sách gói ra đi không phải là một sự biến mất, một sự chối bỏ nơi đã sinh ra mà là một sự khám phá bản thân ở một miền đất mới. Một sự việc mới xảy đến trong bạn thật sự ý nghĩa đồng nghĩa với việc những gì bạn học được đang được lan tỏa.
     Quyết định là những gì bạn có thể có mà không phải người nào cũng nhận ra đó là niềm vui thật sự của mình. Tất cả những gì mà từ nhỏ chúng ta biết được là sống thật ngoan ngoãn, sống thật ngoan hiền nhưng ta không nhận ra rằng sống theo cách nghĩ ấy nhiều khi để người khác quyết định tất cả những gì gọi là điều kì diệu của sự tự do. Tự do mang đến cho chúng ta tất cả khát khao cháy bỏng để đi nhiều biết nhiều, để chúng ta có thể thực hiện cái gọi là lí tưởng. Tự do nhiều lúc bị biến thể thành sự giáo điều và kinh nghiệm hóa. Người lớn cho rằng họ đã biết tất cả và nhiều khi quyết định thay tất cả những gì đã đang và sẽ xảy ra với con cái của họ. Họ không biết rằng chính sự giáo điều vô tình ấy cho con cái của họ mất đi tính tự lập vốn là tố chất của rất nhiều người thành công. Tôi và bạn đã điều đọc qua những tiểu sử của ông trùm chứng khoáng warren burffett và tôi và bạn cung đã có lúc nhận ra rằng nếu mình cho phếp mình thôi học hỏi cũng có nghĩa là mình phải sáng tạo tri thức và xêm thử xã hội phản hồi. Điều đó có nghĩa rằng phải biết đứng trên những người khổng lồ để có thể bức phá. Theo lối viết và cách nghĩ tích cực này thì tri thức không dừng lại mà là đang lan tỏa và càng ngày những tảng băng chìm trở nên nổi hơn, rõ ràng hơn. Khi  ta cho đi sự dễ dàng chấp nhận và biết được ở đâu đó trong những trang chữ là cả một tâm huyết ,ta mới nhận ra rằng cách trình bày hay viết ra không quan trọng. Mà ta đồng cảm với nhau, về một phát hiện trong cuộc sống không rõ ràng như toán học, không ngon lành như thức ăn nhưng nó lại rất hồn, rất êm.
                                                           Zenny Adam Troy Ngày 29-04-2014.

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Thay đổi để bức phá!

Để có thể làm những việc mình thích và sống chung với ước mơ thật sự không phải dễ dàng, cuộc sống có quá nhiều nghịch lý và đôi khi ta không đủ ngưỡng để biết chuyện gì đang diễn ra!

Sài Gòn trong mắt tôi

Giờ đây, Sài Gòn trong mắt tôi vừa sang chảnh lại bình dị. Nó mang mùi vị hương sắc của cả ba miền, nhưng cũng có cái rất riêng.

Demi Chen
Tròn vẻn vẹn sáu tháng tôi ở lại mưu sinh nơi Sài Gòn đông đúc. Có những người xa lạ, có những thói quen nề nếp khác nhau, cũng có cả những câu đùa bỡn cợt khiến tôi phải cười chừ chỉ vì tiếng Nam, tiếng Bắc thật khó để hiểu nhau. Nhưng mọi thứ từ khác lạ mà dần trở thành yêu thương và chia sẻ. Hơn tất cả là từ những điều ghen ghét nhỏ nhặt nhất cũng trở thành gần gũi thân thiết đến lạ lùng.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên tôi đặt chân vào Sài Gòn, nó đã chào đón tôi bằng một cơn mưa tầm tã, khiến hành lý và bộ váy thướt tha đang khoác trên người ướt sũng, vắt cả ra nước. Tôi chỉ thầm suy đoán không biết là điều lành hay điều gở cho sự “chào đón nồng hậu” đến thế này?
Sáu tháng, đi qua mưa nắng miền Nam, đi qua cái nóng "xém da thịt cơ thể" của mùa khô rồi đến những cái se lạnh của những tối mùa mưa Sài Gòn, tôi dần làm quen được với nhiều thứ hơn thế nữa. Có những lúc một mình, có những lúc vui buồn bên đồng nghiệp và cũng có những lúc được chia sẻ cuộc đời với những người bạn "tâm giao mới".
nhathoducba-4317-1388368951.jpg
Ảnh: VnExpress.
Nhiều người hỏi tôi, cuộc sống trong Nam thấy thế nào? Suy nghĩ một hồi thì ngoài từ "ổn" tôi cũng không biết phải đáp lại như thế nào cho vừa. “Ổn” trong tôi có lẽ được định nghĩa theo một cách tích cực, chứ không phải theo nghĩa "tàm tạm, vẫn sống được,không 'die' được ngay đâu". "Ổn" với tôi là tôi thích cuộc sống này, thích con người nơi đây và cả những món ăn dân dã nữa.
Tôi thích cái khí hậu ở đất này, đặc biệt là những trời gió "mùa thu" đậm chất Sài Gòn, pha lẫn một chút hương hoa sữa nồng đậm của Hà Nội, một chút cảm giác "thân quen của Hạ Long" bên bờ sông Sài Gòn kèm theo đó là một chút khoái lạ của miền đất mới.
Tôi thích cái món bánh tráng trộn của một bà cụ bán rong ngoài lề đường Phó Đức Chính khi đi lượn lờ cùng cô bạn người Quảng Nam dịu dàng. Cách giao tiếp nhẹ nhàng mà gần gũi, nhưng lại thật lạ lẫm trong con mắt một đứa con gái Bắc.
- Ngoại, ngày nào ngoại cũng bán ở đây hả? Nay ngoại bán được nhiều hông?
- Cũng tạm con ơi - cụ trả lời cùng nụ cười móm mém rồi cúi lúi húi trộn bánh tráng.
Tôi chả biết bánh tráng trộn nó như nào, thấy một tô to những sợi trong vắt, cứng cứng như bánh đa, nhưng lại dai dai giòn giòn. Thêm một cơ số gia vị khác nữa mà tôi cũng không hiểu hết nó là cái gì, nhưng tôi cũng vui vẻ tiếp nhận nó. Bên gánh hàng rong của cụ, tôi lại được quay trở về tuổi thơ với những viên ô mai tròn nhỏ trong túi vuông đỏ cùng với kẹo chíp chíp mềm. Đi lên cầu Thủ Thiêm vừa ăn bánh tráng trộn vừa ngắm nhìn những ghe thuyền đêm, những xà lan chở hàng qua lại. Cuộc sống bình dị quá đỗi với tấp nập Sài Gòn.
banhtrang-3542-1388368951.jpg
Ảnh: VnExpress.
Nhiều người đi qua nhà thờ Đức Bà thì sẽ có cảm nhận đầu tiên là đập ngay vào mắt những khu trung tâm thương mại mua sắm hàng hiệu lộng lẫy, cafe theo phong cách Âu nhưng để ý sẽ thấy ngay bên công viên đối diện, không chỉ một nhóm mà sẽ là một cơ số nhóm ngồi túm lại lên những tờ giấy báo hát hò và cafe. Đương truyền cái này là "cafe bệt".
Lần đầu thưởng thức cafe theo hình thức này, tôi thấy hơi e ngại. Tôi ngồi lên tờ giấy báo, ngửi thấy mùi hương cỏ quện với mùi nồng của đất. Những người bán hàng với chiếc bộ đàm chuyên nghiệp cũng trở lên lạ lẫm đối với tôi. Ngồi một lúc, nói chuyện một lúc cái e ngại cũng không biết mất đi từ lúc nào. Tôi đang hòa vào đúng với cái dân dã nhất và thân thiệt nhất của Sài Gòn, chứ không phải ở những thứ hoa lệ đang hiện diện trước mặt tôi.
Giờ đây, Sài Gòn trong mắt tôi vừa sang chảnh lại vừa bình dị. Nó mang mùi vị hương sắc của cả ba miền, nhưng lại cũng có cái rất riêng mà chỉ những người lâu năm ở Sài Gòn mới biết. Tôi là người Bắc, nên tôi yêu vẻ lịch lãm, chau chuốt của con người Bắc, nhưng sống ở Sài Gòn tôi lại yêu cách ăn nói nhẹ nhàng của chất giọng Nam, và khi thân quen với bạn bè miền trung cùng chung chí hướng, tôi lại thấy yêu vẻ chân thành từ con người họ. Có lẽ chữ S Việt Nam ngày một hiện đại nhưng con người Việt chỉ cần đơn giản mộc mạc vậy thôi.
Vài nét về tác giả:
Tôi không muốn viết ra những câu chuyện hư không, vô thực. Cái tôi muốn là ghi lại những chuyện đời cùng những trải nghiệm thực. Tôi còn quá non nớt để hiểu rõ được những thăng trầm, nhưng tôi hy vọng trên từng bước chân của tôi luôn có những câu chữ ghi lại khoảnh khắc của trò đời kệch cỡm, hay một chút "lặng" đọng lại trong tâm hồn một cô gái trẻ như tôi - Demi Chen.
08:07 AM | 9/4/2014

12 điều thú vị về người sống nội tâm có thể bạn chưa biết

Những người hướng nội thường có xu hướng kín đáo, dè dặt hơn nhưng không có nghĩa là họ lo lắng hay nhút nhát mà đơn thuần là họ có những cách thể hiện khác. 
1. Không cần quá quan tâm tới ngày sinh nhật của họ
Bất kỳ người sống hướng nội nào đều sẽ lúng túng và không cảm thấy vui trước bữa tiệc bất ngờ mà mọi người tổ chức cho mình, họ thường chỉ muốn về nhà mà thôi. Sở thích của họ là tổ chức sinh nhật với một nhóm bạn thân, những người bạn thực sự hiểu và quan tâm họ. Thậm chí với một vài người, không sinh nhật cũng chẳng vấn đề gì.
2. Không quan tâm tới câu chuyện bạn chia sẻ
Nếu không phải là bạn thân, họ sẽ không quan tâm ngày nghỉ cuối tuần trước của bạn trải qua thế nào. Họ nghĩ rằng mọi nguời đều có quyền riêng tư, và nếu bạn có chia sẻ câu chuyện hay không thì đó là tùy thuộc vào bạn. Họ không phán xét nhưng thấy rằng điều đó sẽ làm bản thân phải quan tâm nhiều hơn về những người mà họ không thân.
3. Ghét đám đông
Đám đông với nhiều tầng lớp xã hội khác nhau có thể làm họ cảm thấy mệt mỏi và dễ dàng bị chán nản bởi hoạt động ồn ào của mọi người. Họ cảm thấy thoải mái khi ở một mình hay bên cạnh những người đã hiểu con người và cá tính của họ.
article-2341797-1A52F0C9000005DC-205_634x386-f979c.jpg
Những người sống nội tâm thường không thích đám đông. Ảnh minh họa: Favim.
4. Không thực sự thích các hoạt động trên mạng
Điều này sẽ gây khó khăn cho những người sống hướng nội khi vận hành một doanh nghiệp bởi khi đó người ta cần phải kết nối với những người ở cấp bậc khác để buôn bán, giới thiệu hay cập nhật các xu hướng. Họ thường không thích online trên mạng vì việc này làm cho họ cảm thấy như đang phải đóng một vai diễn.
5. Giả vờ hài lòng
Điều này thật sự khó chịu với người hướng nội khi mà bản thân họ đều biết mình thích hay không. Người hướng nội luôn đánh giá cao sự trung thực và thẳng thắn, dù đôi khi nó sẽ làm họ tổn thương.
6. Muốn viết ra hơn là nói
Những người hướng nội thích chia sẻ qua mọi việc viết lách hơn là kể lể, than vãn. Tuy nhiên họ vẫn có những tâm sự và nhiều câu chuyện thú vị với những người bạn hiểu và họ thực sự quan tâm.
7. An toàn với những người bạn thân
Khi có những người bạn thực sự trong cuộc sống, họ chia sẻ về bản thân nhiều hơn và cảm thấy an toàn khi được hiểu và được giữ kín những tâm sự của mình.
8. Ít bạn bè
Người hướng nội không nhất thiết là người cô đơn nhưng họ thường có xu hướng hài lòng với việc có ít bạn bè. Tuy nhiên một số vẫn luôn nỗ lực mở rộng các mối quan hệ và bạn bè của họ đều biết điều đó. Họ tới những quán bar và gặp gỡ những người mới nhưng sự khác biệt chỗ, với họ không phải ai họ gặp đều trở thành một người bạn.
9. Tham gia nhiều những hoạt động hướng ngoại
Người hướng nội cũng có một cuộc sống khác trong những bữa tiệc, sự kiện và thậm chí họ còn có thể làm chủ tịch của tổ chức từ thiện nào đó.
Ở đó, họ có thể sẽ mất nhiều ngày hoặc vài tuần để bổ sung cho chính mình những trải nghiệm khác của cuộc sống và luôn sẵn sàng để làm điều đó một lần nữa.
be-yourself-beautiful-field-girl-h3rsmile.tumblr.com-happy-Favim.com-58892_large.jpg
Ảnhr minh họa:Favim.
10. Không nhút nhát, thô lỗ hay khó tính
Ban đầu, họ có vẻ như vậy nhưng thực tế là những người bạn này thực sự có thể làm cho bạn cười và giữ được cuộc nói chuyện kéo dài hơn 15 phút. Vấn đề là không phải với ai họ cũng làm như vậy.
Những người hướng nội thường không ưu tiên các hoạt dộng giao tiếp xã hội nhưng không có nghĩa là họ lo lắng hay nhút nhát mà đơn thuần là không ưa các hoạt động này.
11. Cảm thấy ổn khi một mình
Những người hướng nội đều thích sự yên tĩnh và thường có rất nhiều suy nghĩ trong đầu. Họ không muốn phải nghĩ thêm tới những câu chuyện của người khác.   
12. Ghét nói chuyện nhỏ
Người sống nội tâm thường rất hay để tâm và suy nghĩ, vì thế họ luôn muốn mọi người nói chuyện và trao đổi một cách rõ ràng và chân thật. Họ hiếm khi nói chuyện nhỏ và cảm thấy không thoải mái về điều đó.
Taurus Vũ (theo Lifehack

Yêu một người nội tâm

Nếu một người nội tâm từng đến trong đời bạn thì đó mãi là một dấu ấn đặc biệt không thể nào quên.

Hồ Tịnh Thủy
      Một trong những lý do khiến đàn ông hoặc phụ nữ sâu sắc kết hôn muộn là bởi vì họ đã cô đơn quá lâu. Họ không yêu để lấp khoảng trống. Họ chỉ yêu khi gặp đúng đối tượng mình cần. Và một khi đã yêu, tình yêu với họ vô cùng muôn màu và thiêng liêng. Họ thà sống một mình còn hơn bắt cặp với người họ không thích. Sự cô đơn kéo dài vô tình cũng trở thành thói quen, biến thành một bức tường ngăn cách họ kết nối với thế giới bên ngoài. Cô đơn, rụt mình vào thế giới của riêng mình là phản ứng tự vệ an toàn, giúp họ tránh khỏi những va vấp, khổ đau từ những đỗ vỡ của các quan hệ mới, cũ đem lại hay những điều quá nhạt nhẽo so với tâm hồn họ. Đừng trách móc hay buồn phiền khi bạn gởi một thông điệp nào đó đến họ mà không được đáp trả. Lặng im là bản tính của những người sâu sắc nội tâm. Nhưng vẫn hãy cứ tin đi, rằng họ luôn ghi nhớ bất cứ sự quan tâm nào từ bạn. Cuộc sống cô đơn của họ sẽ thực sự thay đổi khi có sự tác động mạnh tích cực và bền bỉ từ bên ngoài. Không hẳn từ họ mà từ chính bạn.
      Nếu bạn nhận được tín hiệu phản hồi tốt từ họ, hãy nhẹ nhàng ở bên và bước vào cuộc đời họ một cách chậm rãi nhưng hãy luôn nhớ rằng, dù họ có thoải mái với bạn bao nhiêu đi nữa, cũng đừng cố lôi kéo họ bước vào thế giới chung của bạn. Đó là điều cấm kỵ. Bởi ban đầu, có thể vì vui vẻ họ sẵn lòng làm điều bạn muốn nhưng không lâu sau đó, họ sẽ nhanh chóng tìm cách thoát ra để trở về "ốc đảo" của riêng mình. Ốc đảo riêng - là nơi nương náu tâm hồn họ. Họ sẽ không sống được nếu thiếu đi ốc đảo ấy. Đó là lý do giải thích tại sao mặc dù yêu bạn nhưng sẽ có nhiều khoảng thời gian họ không “cần” bạn.
girl371-1193-1386231238.jpg
      Những cá thể nội tâm sâu sắc rất ít khi giận, ghét người khác. Nên nếu bạn cảm nhận sự lơ là từ họ cũng khoan vội cho rằng họ giận, ghét bạn. Chỉ đơn giản là họ muốn được một mình. Đừng vì thế mà giận hờn, trách móc hay muộn phiền. Họ không bao giờ muốn trở thành gánh nặng cho người khác, không muốn cách sống của họ ảnh hưởng đến bạn. Nếu bạn không hiểu điều này và tiếp tục buồn phiền, lo lắng thì cách tốt nhất họ sẽ làm là... rời xa bạn. Rời xa bạn, không có nghĩa là không còn yêu, hết yêu. Đấy là một trong những đặc điểm tiêu biểu nhất của những người sâu sắc và sống nội tâm.
     Nếu bạn yêu một người như thế và muốn có họ mãi mãi, đừng cố phá bỏ ốc đảo của họ. Hãy học cách chấp nhận thế giới riêng ấy. Chấp nhận, thậm chí ngay cả những lúc bạn cô đơn và cần họ nhất. Dù hay tỏ ra lạnh lùng khi đón nhận tình cảm của bạn nhưng đừng vội vàng, tự ái, sĩ diện và từ bỏ. Hãy nhớ rằng, trái tim của họ cũng làm từ máu thịt, họ cũng có tâm hồn. Thế nên, họ vô cùng hạnh phúc khi nhận được tình yêu từ bạn.
     Dù có vẻ khô khan, lạnh lùng và ít thể hiện tình cảm nhưng bù lại, một khi họ thể hiện tình cảm thì không ai hết, chính bạn là người sẽ cảm nhận được rằng, bạn là người hạnh phúc nhất thế gian này. Không kể tình cảm, sự ngưỡng mộ, lòng yêu quý mà họ dành cho con người nói chung, họ hầu như không quan tâm ai đặc biệt, ngoài người họ yêu. Họ, những con người sâu sắc nội tâm, lạnh lùng nhất, khô khan nhất cũng lại là người giàu tình cảm nhất, đa tình nhất và thủy chung nhất.
     Nếu không hiểu họ, yêu họ bạn sẽ thấy mình là người khổ đau nhất thế gian. Ngược lại, nếu hiểu họ, bạn sẽ là người hạnh phúc nhất trần thế. Rất nhiều người yêu họ nhưng sẽ có rất ít người có thể khiến họ yêu. Đó chắc hẳn cũng phải là một người sâu sắc nhưng quan trọng hơn cả để mối quan hệ tồn tại lâu bền, người đó cần phải có một tấm lòng kiên nhẫn, bao dung và giỏi giả lơ. Kiên nhẫn, để đợi chờ. Bao dung, để hy sinh, chịu đựng và giả lơ để chấp nhận cả những lúc họ “thiên thần” nhất và cả “ác quỷ” nhất. Người sâu sắc nội tâm, là một cá thể huyền bí đầy mâu thuẫn.
    Nếu bạn đã thể hiện tình cảm của mình với họ nhưng không nhận được sự quan tâm, đừng cố gắng tiến sâu hơn. Họ dễ mủi lòng với tình đời, tình người, nhưng lại khá cứng cỏi và lí trí trong việc từ chối một người họ không yêu.
     Có thể bạn sẽ thấy biết ơn khi yêu họ và cũng có thể ân hận vì điều đó nhưng chắc chắn một điều, nếu họ từng đến trong đời bạn thì đó mãi mãi là một dấu ấn đặc biệt không thể nào quên.