Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

     Một ngày bình thường như bao ngày với những gì đang diễn ra trong cuộc sống. Bạn nhận ra bạn của ngày hôm nay hoàn toàn khác bạn của ngày hôm qua....với nhiều sự lựa chọn và dường như thử thách nhiều hơn những gì bạn mong đợi. Bạn nhận ra rằng không phải nổ lực không là đủ mà có rất nhiều thứ chi phối sự thành công của bạn. Đó là sự bức phá, sự nổ lực trong một thời gian ngắn, cũng có thể là sự bù đắp những lổ hỏng của những năm tháng chỉ vui vẽ nhưng chưa thật sự cố gắng đủ để làm nên kì tích. Cái mà quá khứ qua đi để lại trong chúng ta không phải chỉ là quá khứ mà cả những bài học đâu đớn về bản thân về gia đình về sự chấp nhận. Hôm nay bạn chợt nhận ra rằng sự tương đối không chỉ nằm trong những món ăn, cũng không chỉ nằm trong lí thuyết suông mà nó nằm trong từng hơi thở của cuộc sống. Bạn không còn ngần ngại khi rời bỏ một lối mòn để bắt tay vào một lỉnh vực mới một sự trải nghiệm mới và một sự khám phá bản thân rõ ràng hơn. Khi tôi viết blogger này là lúc tôi đã đi gần nữa sự mạo hiểm của mình, tôi và cả bạn điều biết rằng cái giá của sự mạo hiểm là một sự không an toàn. Không thể để dàng để đối đầu và cũng không dể dàng để bức phá. Thay đổi ngôn ngữ tư duy, bạn và tôi nhận thấy phía ngoài kia của cuộc sống là cả những cơ hội và những khám phá đáng để ta sáng tạo hơn sao chép, đáng để ta nhận ra giá trị thật của bản thân cũng nằm ngổn ngang cùng những giá trị to lớn đã cố hữu.Tạo lập một thóai quen mới hay dám làm một điều mình đã đọc được đâu đó, đã ấp ủ rất lâu nhưng dường như không thể làm được vì hoàn cảnh và nổi sợ hải chi phối.Việc sách gói ra đi không phải là một sự biến mất, một sự chối bỏ nơi đã sinh ra mà là một sự khám phá bản thân ở một miền đất mới. Một sự việc mới xảy đến trong bạn thật sự ý nghĩa đồng nghĩa với việc những gì bạn học được đang được lan tỏa.
     Quyết định là những gì bạn có thể có mà không phải người nào cũng nhận ra đó là niềm vui thật sự của mình. Tất cả những gì mà từ nhỏ chúng ta biết được là sống thật ngoan ngoãn, sống thật ngoan hiền nhưng ta không nhận ra rằng sống theo cách nghĩ ấy nhiều khi để người khác quyết định tất cả những gì gọi là điều kì diệu của sự tự do. Tự do mang đến cho chúng ta tất cả khát khao cháy bỏng để đi nhiều biết nhiều, để chúng ta có thể thực hiện cái gọi là lí tưởng. Tự do nhiều lúc bị biến thể thành sự giáo điều và kinh nghiệm hóa. Người lớn cho rằng họ đã biết tất cả và nhiều khi quyết định thay tất cả những gì đã đang và sẽ xảy ra với con cái của họ. Họ không biết rằng chính sự giáo điều vô tình ấy cho con cái của họ mất đi tính tự lập vốn là tố chất của rất nhiều người thành công. Tôi và bạn đã điều đọc qua những tiểu sử của ông trùm chứng khoáng warren burffett và tôi và bạn cung đã có lúc nhận ra rằng nếu mình cho phếp mình thôi học hỏi cũng có nghĩa là mình phải sáng tạo tri thức và xêm thử xã hội phản hồi. Điều đó có nghĩa rằng phải biết đứng trên những người khổng lồ để có thể bức phá. Theo lối viết và cách nghĩ tích cực này thì tri thức không dừng lại mà là đang lan tỏa và càng ngày những tảng băng chìm trở nên nổi hơn, rõ ràng hơn. Khi  ta cho đi sự dễ dàng chấp nhận và biết được ở đâu đó trong những trang chữ là cả một tâm huyết ,ta mới nhận ra rằng cách trình bày hay viết ra không quan trọng. Mà ta đồng cảm với nhau, về một phát hiện trong cuộc sống không rõ ràng như toán học, không ngon lành như thức ăn nhưng nó lại rất hồn, rất êm.
                                                           Zenny Adam Troy Ngày 29-04-2014.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét