Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

       Bắt đầu và kết thúc cuộc sống theo cách bạn chọn.


          Bộ phim kể về một câu chuyện tình đẹp nhưng thấm đẫm nước mắt giữa hai anh em Yun Joon Suh (Choi Woo Hyuk) và Eun Suh (Moon Geun Young). Vì một hành động vô tình của cậu bé Joon Suh khi mọi người không chú ý mà Eun Suh đã bị tráo đổi thành em gái ruột của cậu trong phòng hộ sinh. Hai anh em cứ thế lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, ngập tràn tình yêu thương và tiếng cười. Joon Suh và Eun Suh rất thân thiết với nhau, họ cùng nhau đạp xe trên con đường đi học, cùng ngắm mưa, cùng chơi oẳn tù tì. Eun Suh đi xe đạp không giỏi, cô luôn nói “cảm ơn vì bữa ăn ngon” trước bữa ăn, thích chơi trò thú nhận và luôn thua anh trai trong trò chơi oẳn tù tì vì cô luôn ra cái đấm. Số phận của Eun Suh bị đảo ngược khi cô bị tai nạn giao thông và mọi người bàng hoàng khi phát hiện nhóm máu của cô không giống với nhóm máu bố mẹ đang nuôi cô. Đứa con gái bị thất lạc của họ là Choi Shin Ae (Lee Ae Jung) – người bạn học giỏi nhất lớp nhưng lại luôn ganh ghét với Eun Suh. Eun Suh chọn cách trở về sống với mẹ ruột của mình. Trước khi rời gia đình hiện tại, Eun Suh đã khóc và hôn từng cái ly vẽ từng thành viên trong gia đình mà cô và anh trai đã tự tay làm và tặng mẹ nhân ngày sinh nhật. Cha ruột của Eun Suh đã mất vì căn bệnh ung thư trước khi cô ra đời, người mẹ nghèo nóng tính và anh trai côn đồ bỏ học. Vì quá đau lòng vì những chuyện xảy ra mà gia đình Yun Joon Suh sang Mỹ sinh sống theo chương trình trao đổi giáo viên và mang theo Shin Ae.Sau khi lớn lên, Yun Joon Suh (Song Seung Hun) trở về quê hương để tìm lại người em gái mà anh luôn thương yêu. Joon Suh gặp lại Eun Suh khi cô đã nghỉ học và làm nhân viên trong khách sạn do bạn của Joon Suh là Han Tae Suk (Won Bin) làm giám đốc. Tae Suk vốn là một cậu công tử giàu có nhưng cô đơn nên cậu đã yêu thật lòng Eun Suh ngay từ lần gặp đầu tiên. Eun Suh nhìn thấy Joon Suh trên bãi biển mà hai người có rất nhiều kỷ niệm thời thơ ấu, cô đã chạy lại ôm Joon Suh từ phía sau và hai người rơi nước mắt trong hạnh phúc gặp mặt. Khi đó, hai người mới nhận ra rằng họ đã yêu nhau từ lâu mà trước đó trong thâm tâm, họ vẫn nghĩ đó chỉ là tình anh em. Nhưng Yun Joon Suh đã có vợ chưa cưới Shin Yumi (Han Na Na), còn Eun Suh biết mình mắc bệnh máu trắng vô phương cứu chữa nên cô quyết định rời xa Yun Joon Suh. Sau khi Yun Joon Suh hiểu rõ sự tình dã đến bệnh viện tìm cô. Bệnh tình của Eun Suh ngày càng xấu đi, cô quyết định xuất viện sống hạnh phúc với Yun Joon Suh trong những ngày cuối cùng. Eun Suh ra đi trong lúc Joon Suh cõng cô đi trên bãi biển. Sau khi Eun Suh qua đời, Joon Suh trở lại những nơi in dấu kỉ niệm của hai người để nói lời từ biệt. Joon Suh bị tai nạn ngay tại nơi Eun Suh đã từng bị tai nạn trước đó. Và lúc đó Joon Suh nghe thấy lời nói quen thuộc của Eun Suh "anh đã được tha thứ".


       Có ai xem phim "Trái tim mùa thu" mà không cảm thấy thất vọng vì cái kết quá thật và quá đau! Phải chăn chân dung cuộc sống quá chân thật qua từng đoạn phim trình chiếu ấy. Ở đó bạn và tôi điều bắt gặp một kết cục nghiệt ngã của cuộc sống là những người tốt luôn phải chịu nhiều đau thương mất mát. Eun suh đã làm gì sai trong cuộc đời hối hả và cả những diễn biến vô hình trong cuộc sống cơ chứ. Cô đã vô tư và ngọt ngào để sống qua những giai đoạn khó khăn nhất của sự lựa chọn mà mình mong muốn. Cô hạnh phúc và cảm thấy mình mạnh mẽ khi được là một người biết chấp nhận nhìn về phía trước và không ngoảnh đầu lại nhìn về những gì đau đớn tan nát trái tim cô. Cuộc sống gia đình vốn dĩ đã là một điểm tựa để cô cảm thấy có đủ niềm tin và nghị lực để có thể theo đuổi ý nghĩa cuộc sống mình. Nhưng đến một ngày không còn gì thuộc về cô cả, cả anh trai yêu quý yun joon suh thân thiết bên cạnh mình cũng phải cùng cả nhà sang Mĩ. Cảm giác bị bỏ lại, cảm giác mất đi niềm kiêu hãnh và thân thiết với những gì thuộc về mình. Có lẽ chỉ có những người như eun suh mới có thể chấp nhận được và nổ lực sống một cách đáng khâm phục.
            Rời khỏi phim ảnh để nói về chủ đề cuộc sông nghiệt ngã ấy, bạn và tôi điều biết rằng sống không là chưa đủ. Yêu không cũng chẳng đủ đấy, lúc ta cho cuộc sống thấy rằng ta đang nổ lực và sống thật với những gì ta có thể làm tốt nhất thì cuộc sống lại đáp lại là những phủ phàn không đáng có. Nó vùi dập những gì tinh khiết và bạt đãi những điều tựa như một đóa quỳnh trắng tinh khôi. Ở ngoài kia, nơi mà xã hội vẫn hằng ngày gồng mình lớn dạy không có chỗ cho những thứ quá chi là tinh khôi và đáng giá, giá như cái kết không quá nghiệt ngã như vậy thì sẽ có một mối tình ngọt ngào và đáng nhớ. Nhưng bởi vì cuộc sống là như vậy, không thể nào thi vị đi khi giá tri thật luôn được qua trọng. Càng ngẩm ta càng thấy cách sông và cách nhìn của bạn sẽ quyết định cuộc đời theo cách mà bạn mong muốn. Vì thế hãy sống thật với chính mình. Hãy giám yêu và dám đấu tranh vì những gì bạn xem là nền tản của con người mình. Hãy biết dang rộng bàn tay mình để thấu hiểu vì cuộc sóng rất cần sự thấu hiểu.
                                                                                   Zenny Adam Troy

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Đánh mất niềm tin.......tôi có phải là người vô dụng!

                  Khi cuộc sống thay đổi ....có một lúc ta tự hỏi có phải tôi là một kẻ ăn bám và vô dụng.
      Tôi bị nếm vào môt mớ lòng vòng khi đi một chặn đường để tìm đến ước mơ của mình. Nhiều lúc tự tạo cho mình một vỏ bọc để không gục ngã và cũng có nhiều khi cảm thấy bế tắc thật sự vì cái suy nghĩ mình không làm được gì hết ngoài những lí tưởng giấy của mình. Và nhìn lại cuộc sống thành thật với chính mình thì mình thật sự là một con người vô dụng.
     Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền Trung nắng gió, tôi biết rằng gia đình mình không giống như bất kì gia đình nào khác, bố mẹ tôi là một trong những người thật thà và chất phát thật sự. Được thừa hưởng một cách giáo dục rất truyền thống và bình dị nên tôi luôn biết nhìn nhận,thấy được giá trị của những thứ có được trong cuộc sống. Nhiều khi cảm thấy mình là người vô dụng khi ngày nào cũng phải sử dụng tiền của bố mẹ mà không thể tạo ra những đồng tiền để trang trải cuộc sông....nhiều khi bế tắc thật sự và chỉ biết bức rứt và tự tạo áp lực cho mình. Phải chăng tôi chưa đủ trình độ, phải chăng tôi càn phải học hỏi để có thể có giá trị bản thân.
     Đi một vòng giữa những quyết định, dẫu biết rỏ không có quyết định đúng hay sai mà chỉ có việc bạn lựa chọn cách nổ lực bao nhiêu cho những quyết định của mình.Nhưng khi niềm tin của bạn đã vượt ra khỏi giới hạn mà bạn đang nắm lấy thì bạn cũng chẳng khác gì bạn trước đó nhiều. Niềm cảm hứng bị phá vở và nhiều lúc bị lung lay. Bạn và tôi lại tiếp tục lây hoai với những ý định và cả những việc đang nổ lực mà nhiều lúc lại thấy như mình đang bay vòng vòng trên lí tưởng mà xa rời thực tế. Và cứ thế cách bạn nhìn cuộc sống theo cách của bạn lại đối đầu với cách nhìn cuộc sống của người khác. Khi người khác độc lập nhìn nhận vấn đề theo cách trái ngược với cách nhìn nhận cuộc sống của bạn. Bạn trở nên lung lay với những gì bạn đang tin tưởng. Và nhiều khi đó là điều đáng sợ nhất đối với một con người. Lập trường bị lung lay, bạn không biết rằng mình đang sống vì những điều bị phủ nhận đó có đúng không. Hay chỉ là những thứ vô ích trên con đường đi tìm kiếm chính mình của bạn.
      Trong xã hội ngày nay có rất nhiều sự mạo nhận. Một người lựa chon cách lấy những giá trị ảo không trung thực với chính mình để được một sự phong tặng. Nhưng đến khi thành thật với bản thân thì đã đi một đoạn đường rất dài trong sự hối tiếc. Đúng! Không ai không có những sai lầm, ngay cả chính tôi khi viết những trang này tôi vẫn cảm thấy có lỗi và đang có một số sài lầm không đáng có, nhưng tôi biết được vì sao mình phải làm như vậy. Và khi thành thật với chính mình tôi lại luôn có những câu trả lời mà chính tôi biết rõ rằng đó không phải là sự mạo nhận và sống một cuộc không phải của mình. Sự mạo nhận nhiều lúc làm cho người ta sống trong những vỏ bọc để tạo cho họ những thứ xã hội không thể nào không ngưởng mộ. Nhưng nó đã trở thành một trong những điều vô lý trong xã hội. Và đã đến lúc ta phải thành thật và dám sống vì những gì thuộc về mình

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014




SỐNG ĐỒNG THỜI THEO CÁCH BẠN CHỌN .....ĐAM MÊ VÀ ĐẠO ĐỨC
Nếu cho tôi chọn một con đường đi để có thể biết được ngày mai mình sẽ không bao giờ hổ thẹn với chính mình, biết được rồi sẽ có một ngày tôi có được niềm vui còn lớn hơn niềm vui thật sự tôi ao ước rất nhiều. Tôi và bạn sẽ làm gì trước sự lựa chon có phần liều lỉnh và đôi chút mơ hồ đó.




     Thời gian qua đi không gì có thể thay thế được và những gì đang diễn ra trong cuộc sống không phải ai cũng có đủ dũng cảm để chấp nhận nó và biết rằng mình cần nổ lực hơn thế rất nhiều. Một ngày nắng nhẹ bạn và tôi bước ra trên con đường rất thân quen gặp gở những con người rất thân quen nhưng tự trong sâu thẳm của trái tim mình bạn và tôi điều biết rằng mình đã không còn có quá nhiều thời gian cho những hoài bảo cho những ước mơ thời còn cắp sách đến trường nửa. Đã không còn quá rảnh rổi và thảnh thơi để trải rộng  những ước mơ của mình đến những miền đất hứa để thỏa sức vùng vẩy và bông đùa. Thời gian như người bạn cay đắn dặn dò chúng ta rằng chúng ta phải có trách nhiệm với những người thân mình đồng thời cũng có trách nhiệm với đam mê và niềm yêu thích đã cố hữu trong con người mình mà không thể có gì quan trọng hơn để thay thế.


   Nếu ai chưa xem video này thì hãy xem nó nhanh nhất có thể bạn nhé. Gia đình, xã hội cứ thế là một phần không thể thiếu của cuộc sống mỗi người và cứ thế có rất nhiều ước mơ phải đi trể......Bạn có từng xem xfacter chưa....có lẽ bạn và tôi điều biết những ước mơ được trả lời trong nước mắt của rất nhiều con tim đã đánh đổi họ chấp nhận sống cuộc sống đạo đức để bố mẹ vui lòng. Sống một cái tôi không đúng với cái tôi của mình để có thể hài lòng người thân....và rồi khi cuộc sống dài hạn cho họ biết rằng cái gì là quan trọng nhất của họ thì họ lại dùng toàn bộ dũng khí của mình để thật sự thay đổi. Sống theo cách họ nghĩ và làm những điều mà hầu như đối với họ đã lở bước. Khi dừng lại ở một ngã rẽ họ biết rằng họ đã sống cuộc sống cho người khác quá nhiều họ chấp nhận lở bước quá nhiều và đã cảm thấy mình chẳng là ai trong những bộ vấy đạo đức ấy. Tất nhiên tất cả điều hướng đến một sự thành công nhưng điều gì mạnh mẽ tác động để họ thay đổi nhiều như thế.Đó là khi họ biết dung hòa giữa những giá trị đạo đức được xã hộ tôn trọng và niềm đam mê thỏa đáng của chính mình.
                                                                     Zenny Adam Troy .....11-05-2014

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Nếu hôm nay bạn cho đi một sự hết mình và lạc quan thì bạn sẽ có được một sự bức phá trong tương lại.

   Một ngày lang thang khắp đó đây để có thể hiểu hơn về cuộc sông. Một ngày nhìn lại những gì đã qua để biết được những gì đang thay đổi trong con người mình. Bạn và tôi điều nhận thấy rằng những gì chung ta đang làm thật nhỏ bé và sẽ có rất nhiều hoài bảo và khát khao đang ấp ủ. Một ngày bình thường như mọi ngày nhưng bạn và tôi nhận ra rằng đã không còn quá nhỏ để nủng nịu, đã không còn quá nhỏ để bé lại và có thể tung tăng như những con người vô thưởng vô phạt. Ước mơ và cả niềm tin là cái duy nhất còn lại trong con tim nhỏ bé của mình để có thể thay thế một con người tầm thường ở trong mình. Đi đến một nơi mới để có  thể trở nên phiêu lưu theo cách nghĩ của mình. Bạn không còn cảm giác bó buộc bản thân để trải thảm ý tưởng cho những dự án thay đổi cuộc đời bạn. Cái vốn quý bấu của một con người tốt đẹp và có ích cho xã hội. Cái vốn quý ấy chính là một sự tự do để trải những ước mơ mình mà không có điểm dừng lại. Thời còn bé chúng ta luôn cho phếp những ước mơ của mình to lớn và để đạt được những điều nằm trong những ước mơ ấy ta luôn tập trung và không bị chi phối bởi lối sống an toàn và nhiều khi những điều ấy lại tạo ra rất nhiều sự khát biệt. Ngay khi chúng ta lớn lên hay ít nhiều bị vài lần cuộc đời trù dập và vài lúc lạc hướng giữa những ngã rẽ ta lại quây về con người hèn nhát và nhiều khi không dám đi theo những ước mơ mà từ rất lâu mình luôn ấp ủ. Những ước mơ kiểu như đội trời đạp đất và không giới hạn bản thân
    Tại sao càng lớn lên ta càng nghĩ rằng mình không thể làm được ngay cả những điều tưởng chừng chỉ cách đó không lâu bạn thấy hết sức hào hứng khi bắt đầu. Đó phải chăng là sự đòi hỏi khá cao trong lỉnh vực mà mình đang theo đuổi hay nhận ra rằng mình còn quá xa nơi mình muốn đến.