Khi cuộc sống thay đổi ....có một lúc ta tự hỏi có phải tôi là một kẻ ăn bám và vô dụng.
Tôi bị nếm vào môt mớ lòng vòng khi đi một chặn đường để tìm đến ước mơ của mình. Nhiều lúc tự tạo cho mình một vỏ bọc để không gục ngã và cũng có nhiều khi cảm thấy bế tắc thật sự vì cái suy nghĩ mình không làm được gì hết ngoài những lí tưởng giấy của mình. Và nhìn lại cuộc sống thành thật với chính mình thì mình thật sự là một con người vô dụng.
Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền Trung nắng gió, tôi biết rằng gia đình mình không giống như bất kì gia đình nào khác, bố mẹ tôi là một trong những người thật thà và chất phát thật sự. Được thừa hưởng một cách giáo dục rất truyền thống và bình dị nên tôi luôn biết nhìn nhận,thấy được giá trị của những thứ có được trong cuộc sống. Nhiều khi cảm thấy mình là người vô dụng khi ngày nào cũng phải sử dụng tiền của bố mẹ mà không thể tạo ra những đồng tiền để trang trải cuộc sông....nhiều khi bế tắc thật sự và chỉ biết bức rứt và tự tạo áp lực cho mình. Phải chăng tôi chưa đủ trình độ, phải chăng tôi càn phải học hỏi để có thể có giá trị bản thân.
Đi một vòng giữa những quyết định, dẫu biết rỏ không có quyết định đúng hay sai mà chỉ có việc bạn lựa chọn cách nổ lực bao nhiêu cho những quyết định của mình.Nhưng khi niềm tin của bạn đã vượt ra khỏi giới hạn mà bạn đang nắm lấy thì bạn cũng chẳng khác gì bạn trước đó nhiều. Niềm cảm hứng bị phá vở và nhiều lúc bị lung lay. Bạn và tôi lại tiếp tục lây hoai với những ý định và cả những việc đang nổ lực mà nhiều lúc lại thấy như mình đang bay vòng vòng trên lí tưởng mà xa rời thực tế. Và cứ thế cách bạn nhìn cuộc sống theo cách của bạn lại đối đầu với cách nhìn cuộc sống của người khác. Khi người khác độc lập nhìn nhận vấn đề theo cách trái ngược với cách nhìn nhận cuộc sống của bạn. Bạn trở nên lung lay với những gì bạn đang tin tưởng. Và nhiều khi đó là điều đáng sợ nhất đối với một con người. Lập trường bị lung lay, bạn không biết rằng mình đang sống vì những điều bị phủ nhận đó có đúng không. Hay chỉ là những thứ vô ích trên con đường đi tìm kiếm chính mình của bạn.
Trong xã hội ngày nay có rất nhiều sự mạo nhận. Một người lựa chon cách lấy những giá trị ảo không trung thực với chính mình để được một sự phong tặng. Nhưng đến khi thành thật với bản thân thì đã đi một đoạn đường rất dài trong sự hối tiếc. Đúng! Không ai không có những sai lầm, ngay cả chính tôi khi viết những trang này tôi vẫn cảm thấy có lỗi và đang có một số sài lầm không đáng có, nhưng tôi biết được vì sao mình phải làm như vậy. Và khi thành thật với chính mình tôi lại luôn có những câu trả lời mà chính tôi biết rõ rằng đó không phải là sự mạo nhận và sống một cuộc không phải của mình. Sự mạo nhận nhiều lúc làm cho người ta sống trong những vỏ bọc để tạo cho họ những thứ xã hội không thể nào không ngưởng mộ. Nhưng nó đã trở thành một trong những điều vô lý trong xã hội. Và đã đến lúc ta phải thành thật và dám sống vì những gì thuộc về mình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét